EDIT: HẠ
Chỉ có thể nói hôm nay trong phòng phát sóng trực tiếp có không ít fans của Starry mò đến đây sau khi xem phỏng vấn, ban đầu bọn họ cũng chỉ ôm tâm lý muốn đào người, đột nhiên nghe thấy một câu như vậy, đám fans não tàn nào có thể nhịn được, bọn họ sôi nổi đứng ra bắt đầu hộ chủ.
[Ai không muốn lấy cúp quán quân chứ, nhưng hiện trường thi đấu xảy ra chuyện gì cũng không ai nói trước được.]
[Đội ngũ nào mà không có người kéo chân sau, phải biết thông cảm cho người ta chứ.]
[Đồng đội phế quá Starry sao mà gánh nổi, ngày hôm qua số đầu người anh ấy đạt được đã đủ nhiều rồi.]
[Một huấn luyện sinh còn chưa từng đánh giải đấu chuyên nghiệp mà cũng dám ở chỗ này chỉ điểm giang sơn, 6666.]
[Nói về vị trí tự do, thao tác của Starry tốt hơn cậu một mảng lớn! May mắn gϊếŧ được một lần mà thôi, thật sự cho rằng mình rất trâu bò sao?]
[Nói mát cũng phải xem mình có thực lực hay không, nói như cậu lên thi đấu là có thể lấy được quán quân ấy.]
[Đúng vậy, pha cuối cùng đổi lại là cậu, có khi còn chết thảm hơn ấy, ở đó mà nói mát, cười ẻ.]
“Không sai, đúng là tôi chưa từng đánh giải chuyên nghiệp.”
Lâm Toại Đường không chút để ý đáp lại, thao tác trên tay không hề gián đoạn, “Thao tác của Starry thế nào tôi sẽ không đánh giá, dù sao nếu đổi lại là tôi ở hiện trường, tôi chắc chắn sẽ không lao ra khỏi vòng bảo vệ của lão Lệ. Trong tình huống được che chắn chặt chẽ như thế còn có thể để NE dùng một đổi hai… Chỉ có thể nói, ha ha…”
Tiếng cười khẽ cuối cùng nhẹ nhàng bâng quơ, ba phần hờ hững bảy phần mỉa mai, phát huy cực hạn cái gì gọi là không cần nói cũng có thể hiểu.
Không ngoài dự đoán, câu nói này lập tức khiến fan của Starry ùn ùn kéo vào phòng phát sóng trực tiếp, cục diện hoàn toàn bùng nổ.
[Cậu nói vậy là có ý gì? Rõ ràng là nồi của lão Lệ, thế mà còn dám đổ lên đầu Starry?]
[Nói miệng thì hay, sự thật là do vị trí chi viện quá phế không theo kịp tiết tấu mới tạo thành kết cục như vậy.]
[Người chơi vị trí tự do số một Hoa Quốc như Starry còn cần mày đánh giá à? Mày là cọng hành nào?]
[Cười chết, còn chưa chắc đã được vào đánh giải chuyên nghiệp đâu, ở đó mà chỉ điểm giang sơn.]
[Được người ta gọi là Ban Thiên Tài nhiều nên thật sự cho rằng chính mình là thiên tài sao, đến lúc lên sân khấu có khi bị người ta đánh thành cẩu còn không tự biết.]
[Không có việc gì thì lên mạng đọc nhiều tin tức vào, video phân tích truyền đầy trên mạng rồi còn ở đây cố ý bôi đen Starry, đúng là có bệnh.]
Bên này fans Starry vừa bùng nổ, bên kia fans cứng trong phòng phát sóng trực tiếp đương nhiên cũng không nhìn được, trong nháy mắt hai bên đã lao vào bắt đầu điên cuồng mắng lẫn nhau.
Đừng nhìn các fans ngày thường luôn luôn yên lặng không nói gì, hiện tại đang có ưu thế sân nhà, sức chiến đấu của bọn họ lập tức tăng mạnh, hai bên mắng chiến cơ hồ là khó phân thắng bại.
Lâm Toại Đường liếc mắt nhìn một cái, giọng nói lười biếng vang lên: “Quản phòng chịu khó vất vả một chút nha, làm việc đi.”
Quản lý phòng phát sóng trực tiếp thoạt nhìn cũng là người đã sớm quen với những trường hợp lớn, trong nháy mắt bọn họ đã cấm ngôn một loạt fans của Starry đang tiến hành chửi bới, ngoi đầu một người cấm một người, nhắm chuẩn đến từng milimet.
Chờ Lâm Toại Đường kết thúc ván thi đấu, toàn bộ phòng phát sóng trực tiếp đã khôi phục về cảnh tượng hòa thuận vui vẻ thường ngày.
Cậu hài lòng thu hồi tầm mắt.
Liên tục đánh thêm mấy trận, đều là toàn thắng.
Sau khi kết thúc một ván, cậu định tiếp tục tiến vào đội ngũ, trong lúc vô tình liếc mắt một cái, vừa lúc nhìn thấy một cái ID trong danh sách bạn bè đã sáng lên.
Lâm Toại Đường dừng một chút: “Hôm nay đến đây thôi, tôi tắt phát sóng đây.”
Lời còn chưa dứt, hình ảnh trong phòng phát sóng trực tiếp đã tối sầm.
Đám fans cứng mới vừa kết thúc chiến dịch khẩu chiến: ????
Chúng tôi vừa giúp cậu chiến thắng tuyệt đối, vừa ngẩng đầu đã chạy mất tiêu rồi?
Thật sự quá vô tâm, không biết cái gì gọi là tri ân báo đáp sao?
Sau khi tắt phát sóng, Lâm Toại Đường không rời khỏi trò chơi mà là click mở khung chat bạn tốt, gửi đi một tin nhắn: [Đánh đôi không?]
ID trò chơi của đối phương gọi là “Một súng chống trời”, chỉ trong chốc lát, người đó đã trả lời: [Hôm nay không được.]
Lâm Toại Đường liếc mắt nhìn một cái.
[CNN – Lustre: Còn đang buồn bực chuyện sốt ruột hôm qua sao?]
[Một súng chống trời: Kết quả như vậy, dù là ai cũng sẽ cảm thấy sốt ruột.]
[CNN – Lustre: Không giống nhau đâu.]
[CNN – Lustre: Các anh đã làm đến mức đó rồi, KOT vẫn là bùn nhão trét không nổi tường. Dù có đánh sập căn cứ của bọn họ cũng chẳng phải chuyện gì kỳ quái.]
Đối phương đột nhiên không lên tiếng.
Một lúc lâu sau, người đó mới trả lời một câu.
[Một Súng Chống Trời: Nói cái gì đấy, nghe không hiểu.]
Nhìn thấy câu này, Lâm Toại Đường không nhịn được bật cười.
Ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím, chậm rãi gõ tiếp.
[CNN – Lustre: Đừng giả vờ nữa, Bạch đội, tôi biết là anh.]
Cùng lúc đó, tại căn cứ BFG.
Ngay khi tin nhắn cuối cùng xuất hiện, đội trưởng Bạch Tư Nguyên đang ngồi trong phòng huấn luyện liền "soạt" một tiếng, trực tiếp ném con chuột bay ra ngoài:"Đậu mèo?!"
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Tư Nguyên: Đậu mèo, lòi đuôi từ lúc nào thế, đúng là gặp quỷ!
Lâm Toại Đường: Đương nhiên là lòi sau khi tôi trọng sinh rồi, đừng hoảng hốt ~