Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Toàn Quan Vương Tọa (Esports)

Chương 27

« Chương TrướcChương Tiếp »
EDIT: HẠ

Bình luận trong phòng phát sóng trực tiếp đã chửi bới điên cuồng từ lâu, chưa kể đến tình trạng trên mạng hiện tại.

Nhìn thấy những bình luận đang chửi rủa KOT, Lâm Toại Đường cũng không cảm thấy có gì vui vẻ, khi lướt đến một số bình luận lên án lão Lệ kéo chân sau đồng đội, cậu không nhịn được cười lạnh một tiếng.

Cư dân mạng trình độ có hạn đúng là rất dễ bị người khác mang tiết tấu, nhưng chỉ cần là người hơi hiểu biết về game một chút cũng có thể nhìn ra, nguyên nhân gây ra sai lầm trong ván thi đấu vừa rồi hoàn toàn là do Thần Thù.

Trong pha giao tranh cuối cùng, là do Thần Thù quá ham cái lợi trước mắt, nóng vội muốn chứng minh bản thân mới dẫn đến việc hoàn toàn lệch nhịp với vị trí chi viện, tạo cơ hội cho NE phản công lật ngược tình thế.

Hơn nữa đây đã không phải lần đầu tiên thái tử gia thể hiện ra chủ nghĩa cá nhân của mình. KOT rõ ràng rất giỏi trong việc xử lý quan hệ công chúng, hoàn toàn có thể đoán trước được, dưới sự dẫn dắt của dư luận, chờ đến ngày mai, kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ là những tuyển thủ khác của KOT phải đứng ra để gánh cái nồi này thay cho thái tử gia.

Trong nháy mắt, Lưu Lương đã mắng được vài vòng.

Sau khi tìm được Hạ Băng Qua và Lục Trí để chia sẻ sự bức xúc, cuối cùng anh ta quay sang nhìn hai người phía sau vẫn luôn bày ra dáng vẻ chuyện không liên quan đến mình, hỏi: “Sao các cậu đều không thèm hé răng thế, tức đến ngu luôn rồi hả?”

Trì Hoài gật đầu: “Ừ, tức đến mức mất luôn khả năng ngôn ngữ.”

Lưu Lương: “…” Tôi tin cậu mới là lạ!

Lâm Toại Đường: “Thật ra tôi có một kiến nghị rất muốn gửi tặng Starry.”

Lưu Lương: “Kiến nghị gì?”

Lâm Toại Đường cong khóe miệng: “Kiến nghị hắn thỉnh thoảng nên đi tìm Chronos, xin cậu ấy bói cho hắn mấy quẻ, như vậy mới có thể khiến hắn nhanh chóng ý thức được một việc, cả đời này của hắn… Đã định sẵn là không thể vô địch.”

Lục Trí nghe vậy trầm tư trong chốc lát rồi nói tiếp: “Thôi.”

Hạ Băng Qua ngạc nhiên: “Cậu cũng có ngày không hứng thú với bói toán hả?”

Lục Trí nhìn hắn một cái: “Là do tôi cảm thấy rất xui xẻo.”

Hạ Băng Qua cười ra tiếng.

Lưu Lương: “……”

Được rồi, nói đến việc mỉa mai người khác, đúng là không ai so sánh được với đám tai họa của giới thể thao điện tử như các cậu!

Một lần nữa lỡ hẹn với chiếc cúp vô địch, đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ đối với các fans hâm mộ Hoa Quốc.

Bên kia còn đang trao giải, trên mạng cũng đã là một mảnh tiếng mắng che trời lấp đất.

[Thật sự cảm thấy thương thay cho những người chơi《Thương Hồn》chúng ta, tôi vốn cho rằng cuối cùng cũng có một chút hy vọng, ai ngờ được đến phút cuối lại bị dập tắt phũ phàng như thế.]

[Về sau KOT đừng nổ chính mình là chiến đội đứng đầu của khu thi đấu Hoa Quốc nữa, chiến đội đứng đầu không lấy được một cái cúp vô địch toàn cầu nào?]

[Tôi đã nói không cần xem rồi mà, thật sự quá lãng phí tình cảm.]

[Starry chơi vị trí tự do phế rồi, thái tử gia đừng lên sân thi đấu tấu hài nữa, OK?]

[Đệt, rõ ràng pha thi đấu đó là do Lão Lệ không theo kịp, đừng có ném hết nồi lên đầu Starry chứ?]

[Buồn cười, tao cứ thích chửi cả đội KOT đấy, mày cấm được chắc?]

[Con ngoan của KOT câm miệng đi, cả ngày chỉ biết đi mua tuyển thủ, phàm là có thể đánh ra được một chút thành tích thì cũng không bị chửi thê thảm như thế.]

[Starry bị mắng oan quá, cả năm ván hôm nay ảnh đều biểu hiện rất tốt, cuối cùng lại vì đồng đội không theo kịp mà thất bại trong gang tấc.]

[Gì gì, fans KOT lại bắt đầu khóc kêu đòi đổi vị trí chi viện hả? Lúc trước là đứa nào khóc lóc cầu xin lão Lệ chuyển đội về KOT? Quên rồi hả?]

[Con mẹ nó chứ, giải thế giới cục c**, chó cũng chẳng thèm xem!]

Trước mắt thoạt nhìn đang mắng chửi cực kỳ kịch liệt, chỉ chờ xem khi nào Bắc Thần tư bản sẽ ra mặt điều hướng dư luận thôi.

Mắt thấy đã đến phân đoạn phỏng vấn sau thi đấu, Lâm Toại Đường đứng dậy khỏi sô pha: “Không thú vị, đi về thôi.”

Trên màn hình TV, Thần Thù với tư cách là đội trưởng của KOT đang tiến hành trả lời phỏng vấn, giọng nói vang lên từng câu từng chữ, nội dung phát biểu giống như đã được soạn thảo từ trước, vô cùng chính thức:

“Không thể giành được cúp vô địch năm nay, tôi cảm thấy rất tiếc nuối. Nhưng chuyện này không thể quy trách nhiệm cho một mình lão Lệ được, lúc ấy đúng là tôi cũng không để ý đến tình hình phía sau.”

“Nếu có thêm một cơ hội, tôi chắc chắn sẽ không để xảy ra sai sót trong phối hợp như vậy.”

“NE rất mạnh, hy vọng sang năm KOT có thể trở nên càng mạnh hơn.”

Một phóng viên được gọi tên đứng dậy, cũng không biết là do muốn khuấy động không khí hay là cố tình muốn gây sự, hắn vừa cầm micro lên liền hỏi: “Nghe nói vì để duy trì trạng thái tốt nhất trong trận chung kết, mấy ngày nay Starry đã liên tục phát sóng trực tiếp chơi game, trước đó còn từng vì bị người qua đường đánh bại mà lên hot search một lần. Tôi muốn hỏi một chút, sự việc khi đó có làm ảnh hưởng đến trạng thái thi đấu hôm nay của cậu không?”

Lâm Toại Đường đã đi tới cửa, nghe thấy lời này, cậu dừng lại bước chân.

Sau đó cậu nghe thấy Thần Thù cười nhẹ một tiếng nói: “Chỉ là một buổi phát sóng trực tiếp bình thường mà thôi, cũng không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào, trận thi đấu hôm nay tôi thật sự đã dồn hết sức. Nhưng mà người đánh với tôi lúc đó cũng không phải một người qua đường, mà là tuyển thủ đã từng đại diện cho khu thi đấu Hoa Quốc chúng ta tham gia giao lưu huấn luyện doanh toàn cầu. Nếu phải nói thật thì, cuộc gặp tình cờ trong phát sóng trực tiếp này khiến tôi cảm thấy rất chờ mong về ‘Ban Thiên Tài’ đang rất hot gần đây. Đúng lúc KOT cũng đang trong giai đoạn tìm kiếm thêm nhân tài, để chuẩn bị thật tốt cho mùa giải mới, tôi xin đại diện cho chiến đội tuyên bố, chiến đội KOT rất hoan nghênh Ban thiên tài gia nhập.”

Lời nói xuyên qua màn hình TV truyền vào trong tai mỗi người, phòng khách yên tĩnh trong chốc lát.

Lưu Lương rõ ràng không ngờ tới chính mình ở nhà cũng sẽ bị điểm danh, bàn tay cầm cốc không nhịn được phát run: “Chuyện này… Chuyện này….”

Lúc này căn bản không cần Lâm Toại Đường lên tiếng, Hạ Băng Qua đã cười như không cười mở miệng: “Ồ, nói rất hay nha. Phàm là thực lực của hắn có thể xứng với độ dày da mặt, có lẽ chúng ta còn có thể miễn cưỡng cân nhắc một chút. Cúp đưa tới tận miệng rồi mà còn không lấy được, thế mà còn mặt mũi muốn nhận người trong phát sóng trực tiếp?”

Trì Hoài cúi đầu lướt di động, cười một tiếng: “Đừng nóng vội, trên mạng bắt đầu mắng rồi.”

Trận mắng chiến này kéo dài suốt một đêm.

Có người thất vọng tột đỉnh, có người tức giận vì đội nhà không biết tranh đua, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, đây là giải đấu thế giới mà khu vực Hoa Quốc đã tới gần chiếc cúp vô địch nhất trong vòng mấy năm trở lại đây. Mà cũng chính vì nguyên nhân này, càng là vinh quang giơ tay có thể với tới, khi bỏ lỡ mới càng khiến người ta cảm thấy khó có thể chấp nhận.

Đây là một đêm không ngủ đối với các fans《 Thương Hồn 》, mỗi người đều đang ở trên mạng cách một màn hình kêu gọi —— Xin hỏi các tuyển thủ của KOT đã ngủ chưa? Chứ chúng tôi thì thật sự không ngủ được!

Nói thật, nếu không phải vì còn nhớ rõ chính mình là một tuyển thủ chuyên nghiệp, ngay cả Hạ Băng Qua đều nhịn không được muốn gia nhập vào đội quân anh hùng bàn phím để mắng một trận cho đã.

Bực bội!

Thật sự là quá bực bội!
« Chương TrướcChương Tiếp »