Chương 22: Được lên hot search là cảm giác gì? (2)

EDIT: HẠ

Anh cứ như vậy gia nhập chiến đội KOT, không ngoài dự đoán, anh bị sắp xếp thành thay thế bổ sung cho Thần Thù.

Nói là thay thế bổ sung, trên thực tế anh không có quá nhiều cơ hội được lên sân khấu, ngay từ đầu, thứ KOT muốn không phải là một tuyển thủ, bọn họ chỉ muốn vây chết người chơi vị trí tự do có phong cách tương đồng với Starry như anh ở phía sau hậu trường, như vậy anh sẽ không thể trở thành chướng ngại vật trên con đường phong thần của Starry nữa.

Tựa như khoảng khắc ký tên vào bản hợp đồng kia, anh đã dự kiến trước được, sự nghiệp của chính mình sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.

Hiện tại ngẫm lại, Trì Hoài cảm thấy dường như chính mình cũng không nhớ rõ đoạn thời gian sống như cái xác không hồn ấy, rốt cuộc chính mình đã phải vượt qua như thế nào.

Muốn nói anh còn chờ mong cái gì, có lẽ chính là từng trận thi đấu của chiến đội BFG, nhìn người kia đã hoàn toàn dứt bỏ được gông xiềng, từng bước một đi lêи đỉиɦ cao vinh quang trong kiếp sống chức nghiệp.

Đặc biệt là khi Lâm Toại Đường nâng cao chiếc cúp vô địch giải đấu đơn trong ánh mắt chuyên chú của hàng ngàn hàng vạn người, Trì Hoài cảm thấy dường như chính mình đã gặp lại thiếu niên sáng rọi rạng rỡ của nhiều năm trước. Lúc đó, dường như tất cả những hứa hẹn tương lai mà bọn họ từng nói với nhau đều đã được thực hiện, chỉ là trong tương lai này thiếu mất một người tên là Embers mà thôi.

Nếu nhất định phải có một người mãi mãi rơi vào bóng tối, đáp án của Trì Hoài đương nhiên sẽ là chính bản thân mình. Nhưng anh lại chẳng thể nghĩ tới, rõ ràng anh đã dần làm quen với việc sống trong bóng tối, thế nhưng vận mệnh lại như đang vui đùa với anh.

Thời điểm anh tỉnh lại sau khi gặp phải tai nạn xe cộ, anh đang ngồi trên máy bay trở về sau khi tham gia trận đấu giao lưu huấn luyện doanh toàn cầu. Lúc ấy khi nhìn thấy Lâm Toại Đường của hiện tại, anh đã nghĩ tới chính mình nhất định phải dùng hết toàn lực để thay đổi kết cục kia, nhưng anh chưa từng nghĩ tới, sau khi chính thức về nước một ngày, vào ngày hôm nay, anh phát hiện Lâm Toại Đường cư nhiên cũng…

Trong ký túc xá chỉ còn lại tiếng hít thở nhợt nhạt.

Bởi vì bị sốt, hô hấp của Lâm Toại Đường có vẻ nặng nề hơn bình thường khá nhiều, tiếng thở như dán sát bên tai, nhẹ nhàng chạm vào sợi dây đang căng chặt trong lòng Trì Hoài.

Người mà ba năm qua cơ hồ đã trở thành người xa lạ, lúc này lại đang nằm ngủ ở nơi anh chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới…

Rốt cuộc Trì Hoài vẫn xoay người rời giường, một tay anh mò vào trong ngăn kéo lấy hộp thuốc ra, sau đó nhẹ chân nhẹ tay đi ra khỏi phòng.

Anh bình thản dựa nghiêng trên mặt tường hành lang, tùy ý tản mạn châm một điếu thuốc.

Trì Hoài vẫn luôn hút thuốc, đây cũng không phải bí mật lớn gì. Hơn nữa khi phối hợp với khí chất tùy tiện có chút buông thả của anh, anh cực giống loại học sinh hư vừa nhìn đã khiến người ta chùn bước nhưng lại không nhịn được cảm thấy xuân tâm manh động trong các bộ phim thần tượng.

Mặc dù biết hút thuốc, nhưng vì suy xét cho kiếp sống chuyên nghiệp của chính mình, trong thời gian thi đấu cho BIRTH, anh vẫn luôn khắc chế chính mình, thẳng đến sau khi chuyển đội đến KOT, anh mới bắt đầu hút thuốc nhiều hơn.

Sau này, có rất nhiều lần khi gặp lại chiến đội BFG, Trì Hoài đã nhìn thấy người trước nay chưa bao giờ động vào thuốc lá như Lâm Toại Đường lại thường xuyên châm một điếu thuốc, thời điểm hai người gặp thoáng qua nhau, cậu sẽ hung hăng phun một ngụm thuốc lên mặt anh, giống như muốn cố ý trả thù,

Thái độ muốn bao nhiêu kiêu ngạo liền có bấy nhiêu, cho dù ngay giây tiếp theo bọn họ có trực tiếp xắn tay áo lên đánh nhau thì những người khác cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Bên ngoài không ngừng lan truyền hai đại vương bài của chiến đội BIRTH ngày xưa sau khi giải tán đã trực tiếp trở mặt thành thù, việc này cũng coi như một “Chứng cứ vô cùng xác thực” cho lời đồn này.

Trong sương khói lượn lờ, Trì Hoài hơi híp mắt, đột nhiên cười khổ ra tiếng.

Không thể không thừa nhận, Lustre luôn biết cách cắm dao nhỏ vào vị trí đau nhất trong lòng anh.

Nếu nói hành vi tự ý lựa chọn hy sinh chính mình của anh rất giống với một vị phụ huynh vừa gia trưởng vừa phong kiến luôn nói “Muốn tốt cho con”, vậy thì Lustre làm như vậy rõ ràng là đang không tiếng động phản kháng anh.

Kỳ thực, anh sao có thể không biết sau khi bản thân làm như vậy mọi chuyện sẽ có kết quả như thế nào.

Nhưng nếu anh không làm như vậy, người bị Bắc Thần tư bản vây chết sẽ không chỉ có một mình anh, mà là toàn bộ bốn người của ban thiên tài.

Lúc ấy Hạ Băng Qua và Lục Trí không ít lần khuyên bọn họ nên bình tĩnh nói chuyện, nhưng Trì Hoài lại hiểu rất rõ, vấn đề lớn nhất giữa anh và Lâm Toại Đường chính là từ trước đến nay, bọn họ chưa từng có hiểu lầm.

Cũng chính vì nguyên nhân này, từ đầu đến cuối, mâu thuẫn này đều không có cách hóa giải, càng nói nhiều, sẽ chỉ khiến Lâm Toại Đường càng thêm không thể tiếp nhận kết cục không thể thay đổi ấy, đến cuối cùng, cũng chỉ có thể khiến cậu càng thêm để tâm vào những chuyện vụn vặt.

Hiện tại lại trở lại bốn năm trước, đây như một cơ hội ông trời ban tặng để bọn họ có thể vãn hồi lại những tiếc nuối trước đó.

Nguyên bản trở lại một đời, Trì Hoài đã quyết định cho dù phải trả cái giá đắt đến mức nào, anh đều phải viết lại đoạn thời gian tràn đầy dằn vặt và tiếc nuối kia. Nhưng anh hoàn toàn không nghĩ tới, vòng đi vòng lại, Lustre cư nhiên cũng mang theo ký ức cùng anh trở về nơi này.

Nếu đã không thể thay đổi những khổ sở người kia đã trải qua, vậy thì chỉ có thể khiến cho ký ức của đối phương hoàn toàn thay đổi.

Lần này, hãy để những ký ức tươi đẹp hoàn toàn bao trùm lên đoạn ký ức đau thương đã khiến bọn họ mình đầy thương tích trong suốt ba năm thời gian.

Trì Hoài nhẹ nhàng thở ra một ngụm khói thuốc.

Trong lúc thất thần, di động trong túi đột nhiên rung lên khiến tâm trí của anh trở về hiện thực, anh cúi đầu nhìn lại, lập tức phát hiện một group Wechat có tên là [Là anh em liền cùng nhau lập đội].

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: [Hình ảnh][Hình ảnh][Hình ảnh][Hình ảnh][Hình ảnh]]

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: Không thể không thừa nhận, các cậu giỏi thật đó!]

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: Hiện tại các cậu còn chưa ký hợp đồng chuyên nghiệp thành công đâu, thế mà đã trực tiếp ném cho tôi cục diện như thế này rồi, các cậu sợ tối nay tôi ngủ yên ổn quá đúng không?]

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: @Embers @Lustre tới tới tới, tôi đang nói hai người các cậu đó, mau ra đây cho tôi!]

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: Theo tôi thấy thì cái huấn luyện doanh nho nhỏ này thật sự không chứa nổi các cậu đâu, các cậu cũng đừng sầu về chuyện ký hợp đồng nữa, hiện tại nếu không phải giải thế giới, chúng ta trực tiếp không thèm đánh luôn!]

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: Còn chưa chính thức lập đội đã trực tiếp lên hot search, trình độ mang tiết tấu tiêu chuẩn thế này, về sau nếu bộ tuyên truyền không có mặt hai cậu tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý!]

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: Hiện tại tốt quá rồi, thời điểm bàn hợp đồng với người ta, tôi không cần phải giới thiệu nữa, trực tiếp bảo người ta đi lên hot search weibo nhìn một chút là được! Ban Thiên Tài, quá trâu bò!]

Trì Hoài: “…..”

Anh nhìn Lưu Lương liên tiếp bắn pháo bùng nổ tại chỗ, giật giật ngón tay click mở mấy bức ảnh bên trên.

Liếc mắt một cái liền thấy mấy từ khóa hot search cực kỳ bắt mắt:

#Lustre càn quét trận đấu#

#Embers hạ gục Starry#

#Trạng thái của Starry ở giải thế giới#

#Cạnh tranh vị trí người chơi tự do đệ nhất Thương Hồn#

Tùy tiện lướt nội dung trên quảng trường, bên dưới mỗi từ khóa đều vô cùng đặc sắc.

Mọi người trong nhóm chat vẫn chưa trả lời lại, rất hiển nhiên Hạ Băng Qua và Lục Trí đều không có thói quen tự chuốc họa vào thân, nói không chừng lúc này bọn họ đang trốn phía sau màn hình để xem diễn.

Trì Hoài đảo mắt nhìn về phía cửa phòng ở phía sau, bấm vào khung thoại, nhập tin nhắn.

[Embers: @Mẹ già ban Thiên Tài – Lương]

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: Ồ, cuối cùng cũng ló mặt ra rồi sao E Thần, chúng ta phỏng vấn một chút đi, được lên hot search là cảm giác gì, hạnh phúc không, vui vẻ không?]

[Embers: Lustre đang ngủ, đừng đánh thức cậu ấy, cậu ấy là người bệnh.]

Phải mất nửa phút, sau khi xả hết tình cảm mãnh liệt ra ngoài, Lưu Lương mới trả lời bằng một tin nhắn.

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: ………………]

[Mẹ già ban Thiên Tài – Lương: Ngày mai hẹn ở phòng họp, không gặp không về ~ ]

Trì Hoài lặp đi lặp lại nhìn chuỗi mặt cười ở cuối tin nhắn.

Anh luôn cảm thấy ẩn sau biểu cảm mỉm cười này chắc chắn là vô số từ ngữ mắng chửi rất dơ.

Tác giả có lời muốn nói:

Lưu Cô Lương: Đã hiểu, mệnh Lustre là mệnh, mệnh tôi không phải là mệnh đúng không ~