Chương 20: Nghiệm thu thành quả

EDIT: HẠ

Khói đặc cuồn cuộn bốc lên, trong tầm nhìn nhân vật, bóng dáng kia ầm ầm ngã xuống đất, thời điểm Trì Hoài cầm súng vọt tới bên kia, rơi vào trong mắt chính là một thân ảnh đang nằm phủ phục trên mặt đất.

Giá trị máu đã chạm đáy, còn đang liên tục giảm xuống.

Nếu lúc này có bất kỳ đồng đội nào có thể tới đây tiến hành cứu viện, có lẽ Thần Thù còn có một đường sinh cơ, chỉ tiếc trước mắt, mấy đồng đội khác của hắn đã sớm bị Lâm Toại Đường rửa sạch toàn bộ ở vòng ngoài.

[Đậu má, cư nhiên có thể thắng! 10% máu! Chỉ còn đúng 10% máu!]

[Không biết hiện tại Starry có bị ám ảnh tâm lý hay không.]

[A a a a a a hiện tại tui chính là con chuột la hét, quá đẹp trai! Chồng tui quá đẹp trai!!!!]

*Con chuột la hét ở đây ám chỉ meme Marmot Screaming.

[Hiện trường gϊếŧ thần là có thật, tôi chỉ muốn hỏi hiện tại Embers đang có tâm tình gì, dĩ hạ khắc thượng có kí©h thí©ɧ không?]

[Nói một câu chuyện cười địa ngục nè, Starry chuẩn bị đại diện cho khu thi đấu Hoa Quốc chúng ta đánh trận chung kết toàn cầu, kết quả ngay cả huấn luyện sinh trong nước cũng không đánh lại? Ha ha ha!]

[Fan Starry có nhìn thấy không, nhớ kỹ, về sau cái từ “Bắt chước” này nên để lại cho chủ tử nhà các người dùng, respect.]

Phòng phát sóng trực tiếp hoàn toàn sôi trào, thời điểm mọi người đang muốn phỏng vấn tâm tình của người trong cuộc, chỉ nghe thấy Trì Hoài đột nhiên mở miệng nói: “Tháo tai nghe ra một chút.”

Hả? Tai nghe? Tai nghe gì?

Cư dân mạng ít nhiều đều có chút mờ mịt, giây tiếp theo, bọn họ nghe thấy một âm thanh mơ hồ truyền đến từ phòng phát sóng trực tiếp.

Giống như âm thanh có ai đó đang kéo ghế dựa tới gần, tiếng bánh xe cọ sát với mặt đất tạo thành âm thanh ma sát cực nhỏ, theo thao tác của Trì Hoài, nhân vật trong trò chơi rốt cuộc đã nhấc súng lên, dứt khoát lưu loát xóa sạch giá trị máu cuối cùng của Thần Thù.

[Hệ thống: CNN – Embers đào thải KOT – Starry! (Số mạng hạ gục trong trận: 36)]

Sau đó chỉ nghe thấy một tiếng “Tôi tắt phát sóng trước”, toàn bộ hình ảnh trong phòng phát sóng trực tiếp đã biến thành màu đen.

Làn đạn trong phòng phát sóng trực tiếp của Trì Hoài lập tức bị một loạt dấu chấm hỏi lấp kín: [?????]

Sau khi tháo tai nghe, Lâm Toại Đường bị người nào đó kéo cả ghế cả người đến trước mặt, lúc này trên mặt cậu vẫn là vẻ mặt mờ mịt.

Tầm mắt cậu còn đang dừng trên màn hình máy tính, nhân vật của Thần Thù đã hoàn toàn biến thành hộp, sau một lúc lâu cậu mới kịp phản ứng lại —— Đây là, Embers lo cậu không nhìn thấy, cho nên mới kéo cậu qua bên này để cậu tận mắt nhìn thấy hiện trường hung án sao?

Không thể không nói, nhìn thấy hình ảnh kia từ góc độ hoàn mỹ như vậy thật sự đã khiến cậu rất thỏa mãn.

Cái gọi là thay đổi vận mệnh đúng là phải bắt đầu từ việc ngược cùi bắp, sảng thì có sảng, nhưng vì sao Embers lại phải làm như vậy?

Ánh mắt Lâm Toại Đường mang theo dò hỏi nhìn về phía Trì Hoài: “Anh đang…”

“Để cậu nghiệm thu thành quả, dù sao cậu đã phải vất vả thanh tràng giúp tôi.” Trì Hoài trả lời tương đối tùy ý, anh vươn tay ra, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng dán vào trán Lâm Toại Đường một chút, cảm nhận nhiệt độ trên trán xong mới nói, “Tôi đã nói trận cuối để tôi mang cậu nằm thắng, nửa sau trận đấu cứ giao cho tôi, đánh xong cậu đi nghỉ ngơi đi.”

Lời nói rơi vào trong tai, lúc này Lâm Toại được mới phát hiện bởi vì thanh tràng quá mức hưng phấn, trong bất tri bất giác trên người cậu đã xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng.

Lành lạnh, dán ở trên lưng.

Cảm giác như vậy đúng là có chút không thoải mái, nhưng khi nhìn thấy cái hộp đại biểu cho thi thể của Thần Thù đang nằm giữa màn hình, cậu lại không cách nào che giấu được ý cười trong mắt, “Ừ, đúng là hôm nay đã… Chơi đủ rồi.”

Nhìn Trì Hoài đã tập trung chú ý vào trò chơi một lần nữa, Lâm Toại Đường cũng kéo ghế dựa trở lại vị trí của mình.

Đã có rương tiếp viện vàng trong tay, sau khi thay đổi bộ thần trang này, cho dù Lâm Toại Đường có làm vật trang sức hình người theo chân Trì Hoài, Trì Hoài vẫn có thể nhẹ nhàng mang cậu nằm thắng.

Lâm Toại Đường vui vui vẻ vẻ tiến vào trạng thái hiền giả.

Nghĩ lại thì chắc hẳn lúc này phòng phát sóng trực tiếp đã trào phúng Thần Thù kia thành cẩu rồi nhỉ?

Nghĩ tới đây, Lâm Toại Đường liếc mắt nhìn về phía làn đạn, phát triển hoàn toàn nằm ngoài dự đoán làm cả người cậu ngây ngẩn tại chỗ.

Trì Hoài bên kia đúng là đã đóng phát sóng trực tiếp ngay sau khi kết thúc, nhưng Lâm Toại Đường đã quên, vừa rồi mặc dù đã gỡ tai nghe, nhưng cậu vẫn treo tai nghe ở trên cổ, hiệu quả thu âm cực tốt của thiết bị đã truyền cuộc đối thoại của bọn họ vào trong phòng phát sóng trực tiếp không sót một chữ.

Mà trước mắt, làn đạn trong phòng phát sóng trực tiếp đã hoàn toàn bùng nổ.

[A a a a a tôi vừa nghe thấy cái gì, cái gì gọi là để cậu nghiệm thu thành quả, cắn được rồi cắn được rồi.]

[Xin hỏi, thời điểm nói chuyện, hai tuyển thủ chơi vị trí tự do của Ban Thiên Tài đều dùng ngữ điệu sủng nịch như vậy sao?]

[MD mới vừa từ phòng phát sóng trực tiếp của Embers nhảy sang bên này, những lời này fans của Embers không xứng được nghe sao, không xứng được nghe sao!]

[Châm nến cho Starry, đến cuối cùng hắn cũng chỉ là một phần trong trò chơi nhập vai của hai người nào đó, tôi đột nhiên cảm thấy gϊếŧ thần gì đó hình như không quá quan trọng.]

[Tôi còn đang thắc mắc không biết vì sao khi nãy Embers không bắn một phát kết liễu, thì ra là đang đợi Lustre đến nghiệm thu nha.]

[Tui cho rằng đêm nay bản thân đang xem sảng văn, không nghĩ tới đây lại là một bộ phim tình cảm…]

[Vì anh em nguyện dâng lên vũ khí gϊếŧ thần…. Đỡ tôi lên, tôi còn có thể cắn!]

Lâm Toại Đường: “… Ngày khác phát sóng tiếp, hôm nay tạm dừng ở đây.”

Lời vừa dứt, cậu đã giật giật con chuột, lãnh khốc vô tình rời khỏi phòng phát sóng trực tiếp.

Mặc dù có người đẩy thuyền cậu và Trì Hoài làm cậu rất vui vẻ, nhưng trước mắt, chẳng lẽ không có fans sự nghiệp nào chú ý tới chuyện Thần Thù đã bị hai người bọn họ đánh sưng mặt sao?