Chương 16: "Quét dã"

EDIT: HẠ

Theo ván đấu thứ nhất kết thúc, phòng phát sóng trực tiếp vẫn là một mảnh hoan thanh tiếu ngữ, chẳng qua đề tài nói chuyện của bọn họ vẫn luôn xoay quanh vị trí chi viện đã bị Lâm Toại Đường định nghĩa lại.

[Ha ha ha ha, quả nhiên cuối cùng vẫn không nhịn được.]

[Lustre: Một khi đã lên sân thi đấu, điều quan trọng nhất chính là phải luôn tin tưởng đồng đội của mình.]

[Được rồi được rồi, vị trí chi viện thật sự không thích hợp với cậu, cậu trở về làm chính mình đi.]

[Rốt cuộc đã kết thúc, tôi cảm thấy Lustre sắp nghẹn chết rồi, mau bắt đầu ván tiếp theo đi.]

[Dùng vị trí chi viện để bắn tỉa, cũng coi như là một cách tôn trọng Chronos.]

Đối với lời trêu chọc của cư dân mạng, Lâm Toại Đường ngoảnh mặt làm ngơ.

Lại tiến vào đội ngũ một lần nữa, ván thứ hai nhanh chóng bắt đầu, lần này có một người chơi qua đường đã lựa chọn vị trí chi viện, hai người đều thuận lợi lấy được vị trí chủ công.

Bất quá sự thật đã chứng minh, chơi chủ công thật sự rất tiêu hao thể lực.

Lúc trước thời điểm tập chung ngắm bắn cậu còn chưa chú ý tới, chờ đến khi trạng thái căng chặt được lơi lỏng, Lâm Toại Đường cảm thấy nhiệt độ đã được tác dụng của thuốc áp xuống lúc này lại dần dần nổi lên, cả người cũng hậu tri hậu giác bắt đầu cảm thấy choáng váng.

Nhưng việc này cũng không ảnh hưởng đến thao tác ổn định trong quá trình chơi game của cậu.

Mặc dù đều chơi ở vị trí tự do, nhưng phong cách tác chiến của Lâm Toại Đường và Trì Hoài lại hoàn toàn khác nhau.

So với Lâm Toại Đường luôn lặng lẽ hạ gục đối thủ khi đang ở vòng ngoài, cách chơi của Trì Hoài kỳ thực hơi có thiên hướng nghiêng về phong cách đột kích. Sau này thời điểm chiến đội BIRTH vừa mới được thành lập, kỳ thật đã có không ít cư dân mạng đã cắt nối biên tập riêng video thi đấu của hai người để mang ra so sánh, tổ hợp hai người một người thiên về công kích trực diện một người thiên về âm thầm ngắm bắn, phân công rõ ràng, phối hợp khăng khít.

Kỳ thực lúc chơi game bình thường, bởi vì có Lâm Toại đường trong trận đấu, Trì Hoài thường sẽ rất yên tâm giao phía sau lưng mình cho cậu, có đôi khi thậm chí còn lấy chính mình làm mồi nhử, có thể nói là tuyệt đối tín nhiệm.

Nhưng trong một ván này, Lâm Toại Đường lại có thể cảm nhận được rõ ràng khả năng di chuyển của Trì Hoài đã chuẩn xác hơn rất nhiều, cách xử lý chi tiết cũng mượt mà hơn, so với phong cách tự do tùy ý trước đó thì càng cẩn thận hơn nhiều, giống như mọi hành động của anh đã được tính toán kỹ lưỡng từ trước sau đó mới áp dụng vào hành động, chỉ cần nắm chắc được cơ hội, anh sẽ không rên lên một tiếng trực tiếp hạ gục đối thủ, dáng vẻ giống như sợ đầu người của những người chơi qua đường này sẽ làm ô uế tay của Lâm Toại Đường, đem tất cả áp lực thi đấu đặt toàn bộ lên người chính mình.

Một ván thi đấu kết thúc, bọn họ lại lấy được Thương Hồn, Lâm Toại Đường chơi vô cùng nhẹ nhàng, mặc dù ván này chơi chủ công, nhưng cậu có cảm giác như chính mình vẫn đang chơi vị trí chi viện.

Mặc dù rất choáng váng, nhưng ít nhất cậu làm biếng còn rất thích ý.

Sau khi thoát ra hai người lại nhanh chóng tiến vào đội ngũ mới, rất nhanh đã bắt đầu ván mới, Lâm Toại Đường không tiếng động dùng dư quang liếc mắt nhìn Trì Hoài một cái.

Cậu sao có thể không nhìn ra, người này trực tiếp lấy trạng thái có thể so với trạng thái lúc tham gia thi đấu để chơi một ván đấu bình thường này, hoàn toàn chính là vì muốn cậu có thể thoải mái hơn một chút, không để cậu phải mệt mỏi.

Lâm Toại Đường không tiếng động xoa nhẹ lỗ tai bởi vì bị sốt mà có hơi nóng lên của mình.

Người này chính là như vậy, luôn bất động thanh sắc làm ra loại chuyện này.

Được người ta chăm sóc như thế, cậu không nhịn được hẳn là cũng… rất bình thường đúng không?

Trong nháy mắt hai người lại nghiền áp đánh xong ba, bốn ván đấu, tốc độ lên điểm càng ngày càng nhanh, thế nhưng không biết từ khi nào, kênh giọng nói trong tổ đội lại càng lúc càng trầm mặc.

Thực sự đã rất lâu rồi Lâm Toại Đường mới cùng Trì Hoài chơi game một lần nữa, đột nhiên rơi vào hoàn cảnh như vậy, Lâm Toại Đường không khỏi cảm thấy có chút không thích ứng. Còn về Trì Hoài, không biết có phải vì cậu bị sốt cho nên anh muốn để cậu yên tĩnh nghỉ ngơi nhiều hơn một chút hay không, trong suốt quá trình chơi game, anh chỉ lên tiếng nhắc nhở vào những lúc thật sự cần thiết, điều này khiến kênh trò chuyện trong đội luôn yên lặng trong thời gian dài, bên trong chỉ còn lại tiếng hít thở của cả hai.

Kỳ lạ chính là, bầu không khí như vậy lại không mang đến cảm giác xấu hổ như trong tưởng tượng, hết thảy đều tự nhiên giống như đây mới là quan hệ vốn có của hai người.

Mặc dù không giao lưu quá nhiều, nhưng hai người vẫn có thể cảm nhận được sự ăn ý trước sau như một giữa cả hai.

Lại trở lại sảnh chờ tổ đội một lần nữa, Lâm Toại Đường muốn tiếp tục mở một ván mới, nhưng đợi mãi vẫn không thấy Trì Hoài ấn nút chuẩn bị: “Sao thế?”

Trì Hoài hỏi: “Không mệt sao?”

Kỳ thật Lâm Toại Đường cảm thấy hơi mệt, nhưng là…

Lâm Toại Đường: “Ừ, vẫn muốn chơi tiếp.”

Trì Hoài quay đầu lại liếc nhìn Lâm Toại Đường một cái: “Nhưng tôi có hơi mệt.”

Thấy người này hơi hơi rũ mắt, anh ngừng lại một chút, dịu giọng hỏi: “Vậy chơi thêm một ván cuối cùng nhé?”

Mấy năm trước kia, Trì Hoài chính là một cái máy huấn luyện có tiếng, chữ “mệt” này đặt trên người ai đều sẽ không dính dáng đến trên người anh, Lâm Toại đường sao không nhận ra người này cố ý nói như vậy là muốn để cậu nghỉ ngơi. Thấy đối phương đã chọn sẵn sàng, cậu lưu loát tiến vào hàng chờ, đồng thời đáp lại một câu: “Ừ, tôi đánh chi viện, anh dẫn tôi nằm thắng thêm một ván.”

Trì Hoài cười khẽ một tiếng, trong lòng hiểu rõ mà không nói ra: “Được, ông chủ.”

Lại hoàn thành ghép đội một lần nữa, người xem trong phòng phát sóng trực tiếp lập tức nhìn thấy Lâm Toại Đường không chút do dự trực tiếp khóa nhân vật chi viện ngay sau khi vào trò chơi.

Mặc dù trước đó đã nghe được đối thoại của hai người, nhưng vị trí chi viện này thật sự không hề phù hợp với khuôn mặt luôn luôn lãnh cảm của Lâm Toại Đường, vừa thấy cậu khóa vị trí chi viện, làn đạn lập tức tràn ngập một loạt dấu chấm hỏi.

Lâm Toại Đường ho nhẹ một tiếng, hạ giọng nói: “Tôi thật sự có thể đánh chi viện, mọi người phải tin tưởng tôi.”

Làn đạn tạm dừng trong một cái chớp mắt.

Thời điểm làn đạn hoạt động trở lại, cậu cơ hồ có thể cảm nhận được nội tâm đang phát điên của mọi người.

[Tin cậu, cậu nói cái gì tôi cũng sẽ tin cậu, cậu không cần chứng minh chúng tôi vẫn tin tưởng cậu!]

[Cho nên chọn vị trí chi viện lần thứ hai là vì muốn chứng minh chính mình sao? Kỳ thật cũng không cần nỗ lực như vậy đâu…]

[Trận chi viện vừa rồi cậu đánh thật sự rất tốt, cho nên hiện tại tôi muốn cậu chơi vị trí tự, do a a a a a!]

Lâm Toại Đường không hề dao động, trong một mảnh tiếng kêu rên che trời lấp đất, cậu và những người khác trong đội cùng nhau nhảy xuống khu C.

Tích phân trên bảng xếp hạng không ngừng biến động, vị trí vòng độc trong trận này tương đối xảo quyệt, chờ đến khi vòng độc thứ hai bắt đầu thu hẹp, một phần ba số đội đã bị đào thải.

Lần này, Lâm Toại Đường thật sự không có ý định tấn công, suốt dọc đường cậu đều chạy theo Trì Hoài không hề lộn xộn, hoàn toàn phát huy đúng vai trò của một người phụ trợ, thậm chí còn có tâm tình không tồi thỏa mãn toàn bộ yêu cầu của hai đồng đội người qua đường khác.

Trang bị toàn đội lại lần nữa được đổi mới, đang chuẩn bị chạy tới địa điểm tiếp theo, tầm mắt của cậu vô ý đảo qua nội dung làn đạn, biểu tình vô cùng thanh thản ban đầu lập tức trở nên ngưng trọng.

[Đệt mợ, mấy người đoán xem tôi phát hiện cái gì, hình như Starry cũng đang chơi trong trận này!]

[Tình huống thế nào? Xem bên này hưng phấn quá cho nên cũng không để ý, KOT cũng phát sóng sao?]

[Hình như chỉ có một mình Starry tùy tiện phát sóng, không phải bọn họ sắp đánh giải thế giới sao, nhìn bối cảnh hẳn là đang ở khách sạn bên nước ngoài.]

[Cho nên trận đấu này có ý nghĩa là…]

[Đột nhiên thấy kí©h thí©ɧ hẳn lên! Đây sẽ là lần đối đầu đầu tiên giữa người chơi vị trí tự do thế hệ mới và cũ sao!]

[Chẳng lẽ có người cho rằng trình độ của huấn luyện doanh có thể so với trình độ của Starry? Ban thiên tài bị thổi phồng nhiều quá nên ảo tưởng chính mình là vô địch thiên hạ đúng không?]

[Một người không đánh được, bên này của chúng tôi không phải có hai người sao, chẳng lẽ còn không đánh lại?]

[Mặc dù đánh cùng một trận, nhưng nhóm huynh đệ tỷ muội, mọi người quên trận này Lustre chọn nhân vật gì rồi sao…]

[Đệt! Thiếu chút nữa đã quên, hôm nay tổ hợp song tự do nhà chúng ta có một người đang đánh vị trí chi viện!]

Làn đạn còn đang không ngừng đổi mới.