EDIT: HẠ
Theo hai người tiến vào hàng chờ, phòng phát sóng trực tiếp ngay lập tức tràn ngập không khí vui vẻ vì hai người đột ngột đánh đôi, nhưng cùng với đó, cũng có không ít làn đạn bày tỏ sự đau đớn buồn lòng vì Lâm Toại Đường không bật camera.
Mặc dù được gọi là “Ban thiên tài”, nhưng trên thực tế cả bốn người trong đội đều có nhan sắc thuộc hàng đỉnh cao, không nói tới loại hình thiếu niên tao bao bất cứ lúc nào cũng tỏa ra quang mang chói mắt như Hạ Băng Qua, ngay cả Lâm Toại Đường luôn bị antifan gọi là “Ông vua mặt đơ” cũng sở hữu một lượng fans nhan sắc cực kỳ trung thành, những người này thích nhất chính là loại hình khốc ca lạnh lùng không có tình cảm kiểu này.
[Tới đây chỉ vì muốn nhìn chồng yêu, có thể bật camera lên không, tùy tiện cười một cái với tui đi.]
[Cười cái gì mà cười, tui thích nhất chính là khuôn mặt không có biểu tình này của Lustre, ngay cả đêm chung kết trận giao hữu cậu ấy cũng không cười lấy một cái, hiện tại có cái gì đáng cười.]
[Tôi lại không giống các cô, tôi chỉ muốn thấy dáng vẻ hung ác của Lustre, cậu ấy càng hung, tôi lại càng yêu.]
[Chèn ép tui đi, mắng tui đi, XX tui đi, ai hắc hắc hắc.]
[Đệt, sao phòng phát sóng trực tiếp này càng lúc càng biếи ŧɦái thế!]
[Nói thật nhé, Lustre thật sự không định nói mấy câu sao, vất vả lắm mới đánh đôi với nhau, hay là cuối tháng rồi hai người bị bắt lên đây buôn bán?]
“Không ai ép, hôm nay tôi rất vui.”
Phòng chờ đã ghép trận thành công, Lâm Toại Đường vừa nói vừa dùng dư quang liếc mắt nhìn Trì Hoài ngồi ở bên cạnh, chờ phục hồi lại tinh thần, cậu đã phát hiện hai đồng đội ngẫu nhiên khác đã nhanh chóng lựa chọn vị trí đột kích.
Dừng một chút, cậu lên tiếng dò hỏi trong kênh tổ đội: “Anh muốn chơi gì?”
Trì Hoài không trả lời mà hỏi lại: “Còn cậu, cậu muốn chơi chủ công không?”
Lâm Toại Đường: “Chơi vị trí nào cũng được.”
Trì Hoài: “Vậy cậu nghỉ ngơi một chút, tôi mang cậu nằm thắng?”
Lâm Toại Đường đáp lại, “Ừ, vậy tôi nằm một trận.”
Nói xong, mắt thấy Trì Hoài đã tỏa định vị trí tự do, cậu cũng giật giật con chuột lựa chọn vị trí chi viện còn lại.
Dù người xem trong phòng phát sóng trực tiếp không nghe được đối thoại của hai người, nhưng khi thấy Lâm Toại Đường thế mà lại thật sự lựa chọn vị trí chi viện, làn đạn nháy mắt xuất hiện một loạt dấu chấm hỏi: [????????]
[Cứu mạng, do tôi hoa mắt đúng không? Vị trí chi viện? Lustre cư nhiên muốn đánh vị trí chi viện!?]
[Chắc chắn tâm tình của cậu ấy không chỉ không tồi, quả thực chính là vui sướиɠ đến mức muốn thăng thiên tại chỗ luôn!]
[Không, hôm nay người này tuyệt đối không phải chồng của tui, nếu là lúc bình thường, chẳng phải cậu ấy sẽ trực tiếp đi đoạt vị trí đột kích sao!!!]
[Đồng ý, Lustre nhà tui thiên hạ đệ nhất, đã bao giờ phải chịu khổ khi chơi hỗ trợ đâu.]
[Nhãi con, nếu con bị bắt cóc thì mau chớp chớp mắt.]
[Mấy người đừng làm ồn nữa, đánh đôi với Embers có qua có lại một chút chẳng phải sẽ tốt hơn sao, cần gì tranh vị trí đột kích, muốn hố người sao?]
[Cái gì gọi là muốn hố người? Người mới vào thì mau đi xem phát lại đi, đội hình bốn đột kích Lustre vẫn có thể gánh team như thường, huống chi hôm nay còn có Embers! Cậu ấy chơi vị trí chi viện mới gọi là đang hố người.]
Trên mặt bàn có tiếng va chạm rất nhẹ, là Trì Hoài đưa cho cậu một cốc nước ấm.
Lâm Toại Đường nhận lấy uống một ngụm, không hề quay đầu nhìn biểu tình của người nọ, chỉ chậm rì rì nói với người xem: “Đánh vị trí chi viện thôi mà, đừng nói như thể tôi không biết giao tiếp như thế.”
[Tui muốn kể một câu chuyện cười, Lustre rất dễ nói chuyện.]
[Lần trước bởi vì muốn đoạt vị trí, người vừa rơi xuống đất đã trực tiếp bắn đồng đội thành hộp rốt cuộc là ai?]
[Đúng đúng đúng, từ trước đến nay tính tình Lustre nhà chúng ta luôn rất tốt, chính là kiểu không nhường vị trí thì sẽ trực tiếp gϊếŧ người.]
Lâm Toại Đường: “…”
Trước kia sao cậu không phát hiện, trong mắt cư dân mạng, cậu cư nhiên lại có hình tượng như thế này?
Lâm Toại Đường cũng không giải thích, cậu cứng rắn cứu vãn hình tượng: “Tôi có thể chơi vị trí chi viện, mọi người chờ mà xem.”
Không biết có phải ảo giác hay không, sau khi nói xong câu này, dường như cậu đã thoáng nghe thấy tiếng cười khẽ truyền ra từ chỗ Trì Hoài.
Lâm Toại Đường: “…”
Làn đạn: [Chúng tui đã chuẩn bị xong đậu phộng hạt dưa, nước ngọt băng ghế dài, mời cậu bắt đầu biểu diễn.]
Trong trò chơi 《 Thương Hồn 》, định vị nhân vật được chia thành ba loại chính:
Tay đột kích có độ nhanh nhẹn cực cao, vừa có thể đảm nhận vai trò gây sát thương chính, vừa có tính thao tác rất mạnh, đây cũng là vị trí thường được người chơi tranh đoạt nhiều nhất trong mỗi trận đấu, dù sao, hầu hết mọi người đều muốn đặt quyền kiểm soát trải nghiệm trò chơi ở trong tay chính mình.
So với vị trí đột kích, bởi vì hầu hết chỉ số thuộc tính của vị trí chi viện đều được đặt ở khả năng chống chịu và khả năng chịu tải, cho nên nhân vật được phân cho tri viện thường tương đối cồng kềnh, bởi vì phải kiêm nhiệm rất nhiều chức năng như giá dựng súng, kho hàng di động, hậu cần chữa bệnh, rất nhiều các hạng công năng khác…, cho nên vị trí chi viện thường được người chơi đặt cho rất nhiều biệt danh như “Vυ" em”, “Kho hàng”, “Lá chắn thịt”…, nếu gặp phải đồng đội không đáng tin cậy, người chơi vị trí này rất dễ dàng mất đi trải nghiệm chơi game.
Mà vị trí người chơi tự do cuối cùng chính là vị trí Lâm Toại Đường và Trì Hoài thường đảm nhiệm, bởi vì nhân vật ở vị trí này có chỉ số thuộc tính tương đối cân bằng, nó được rất nhiều đại thần phát sóng trực tiếp ưu ái, thường được gọi là “Vị trí show kỹ năng”. Xét từ phương diện nào đó, so với vị trí đột kích, vị trí này càng có thể trở thành mấu chốt thắng bại trong một trận đấu, chỉ là yêu cầu thao tác cũng tương đối cao, một khi không thể biểu hiện thành thần, người chơi vị trí này rất dễ dàng bị đánh thành siêu quỷ, vì vậy trong các trận đấu thường, vị trí này còn được gọi là “Tay súng Thần – Kinh”, ám chỉ khác biệt trình độ của người chơi là rất lớn.
Trong ban thiên tài, người đảm nhiệm vị trí chi viện chính là Lục Trí, ID: Chronos, mặc dù lúc bình thường Lâm Toại Đường không chơi vị trí này, nhưng không ăn thịt heo thì cũng đã từng thấy heo chạy, mới vừa vào trò chơi cậu đã cực kỳ bình tĩnh điều chỉnh bố cục ba lô của mình.
Một loạt thao tác khiến người xem trong phòng phát sóng trực tiếp phải trầm trồ: [Chợt nhìn thấy còn có vẻ rất chuyên nghiệp nha.]
Bản đồ tiêu chuẩn của 《 Thương Hồn 》 được chia làm sáu khu vực A, B, C, D, E, F, so với hai khu vực A và B có tài nguyên vật tư dồi dào, khu vực C và D lại thường được xem là lựa chọn an toàn nhất khi bắt đầu trận đấu.
Trong trận này, đội ngũ Lâm Toại Đường lựa chọn nhảy vào khu C, vận khí còn tính không tồi, vừa rơi xuống đất đã trực tiếp rơi đến một nhà xưởng bỏ hoang, bên ngoài nhà xưởng còn có ba rương vật phẩm.
Một rương lam, hai rương tím.
Đưa vũ khí có thuộc tính tốt nhất cho hai tay đột kích, lại đưa đạo cụ thăm dò cho người chơi vị trí tự do duy nhất trong đội, cuối cùng Lâm Toại Đường mới bỏ hết vật tư còn lại vào trong ba lô.
Đồ dùng chữa bệnh và giá đỡ súng cố định được phân loại rõ ràng, chính cậu lại chỉ sử dụng một khẩu súng trường chất gỗ có chỉ số thấp nhất, ỷ vào vị trí chi viện có thuộc tính da dày thịt béo, Lâm Toại Đường chỉ mặc một cái áo giáp vải đơn giản coi như trang bị phòng ngự.
Bản thân Lâm Toại Đường còn chưa có phản ứng gì, nhưng người xem trong phòng phát sóng trực tiếp đã cảm thấy chịu không nổi.
[Đừng đùa nữa, nếu không cậu quay về làm chính bản thân mình đi!]
[Nhìn trang bị của Lustre, tôi cảm thấy cực kỳ chua xót, đừng đưa đồ cho hai người qua đường kia nữa, mau show kỹ năng bản thân đi.]
[Đáng giận, thật sự muốn chui vào trò chơi trực tiếp thả một thùng cứu trợ.]
[Đang đùa đúng không, chính mình chỉ dùng một cây súng trường nát? Lustre cậu tỉnh lại đi, trang bị này là cậu nhặt được, cậu có quyền phân phối, nhưng cậu cũng phải xem người khác có xứng nhận hay không chứ!]
[Được rồi được rồi, mẹ tin con biết đánh chi viện, đến trình độ này đã rất cảm động rồi, thật sự đủ lắm rồi.]
[Chẳng phải trong ba lô vẫn còn một khẩu Blue Flame 338 sao, sao còn không sử dụng? Đừng nói với tôi cậu đang sợ tiêu hao độ bền!]
[Trời ạ, hôm nay chồng tui bị Chronos nhập đúng không???]
Lâm Toại Đường nhìn lướt qua làn đạn, không nói gì, cậu cũng không thèm liếc mắt nhìn hai đồng đội chơi vị trí đột kích bên kia, vừa chuẩn bị xong đã trực tiếp chạy theo phía sau Trì Hoài.
Đùa chắc, cậu có ý định quan tâm đến hai người qua đường kia sao, ngay từ đầu cậu chỉ muốn quan tâm đến Embers mà thôi.
Bất quá sự thật đã chứng minh, chạy bám theo trên cơ bản cũng chỉ là thật sự chạy bám theo mà thôi.
Vài tiếng súng liên tiếp vang lên, người chơi đội ngũ bên kia vừa mới ngoi đầu cũng đã bị Trì Hoài bắn chết hai.
Hai người còn lại muốn đi tới bên này chi viện nhưng lại không tìm được cơ hội, cuối cùng bọn họ chỉ có thể trực tiếp bỏ chạy để bảo toàn tính mạng.
Lâm Toại Đường lập tức chạy qua, nhanh chóng băng bó cho Trì Hoài chỉ mới mất một tia máu dính da.
Trì Hoài nhìn dáng vẻ cẩn thận của chi viện nhà mình, cười ném rương trang bị vừa mới xuất hiện cho cậu, trước khi Lâm Toại Đường kịp cất vào trong ba lô, anh đã mở miệng trước: “Đừng cất đi, cậu mau mặc vào đi.”