EDIT: HẠ
Trì Hoài đứng tại chỗ trong chốc lát mới đi tới bên cửa sổ, đối mặt với cảm xúc quá mức phức tạp hiện tại, anh duỗi tay theo bản năng muốn sờ thuốc lá trong túi, đầu ngón tay hơi hơi cuộn lại một lát, nhẫn nhịn, rốt cuộc vẫn không lấy ra.
Trong ký túc xá còn có người đang ngủ, anh không muốn cậu bị đánh thức vì mùi thuốc lá.
Thỉnh thoảng sẽ có một trận gió xuyên qua khe cửa truyền vào bên trong, lạnh lẽo đập vào thân thể.
Trong một mảnh yên tĩnh, khoảnh khắc Lâm Toại Đường mở cửa phòng huấn luyện ra đột nhiên ùa vào trong óc, từng thay đổi cảm xúc trên mặt cậu đều được anh bắt giữ rõ ràng, điều này làm Trì Hoài có hơi ngây người.
Cuối cùng, chỉ còn dư lại một tiếng thở dài thực nhẹ.
Tựa như một lời cảnh cáo nghiêm túc, anh lẩm bẩm nói với chính mình: “Embers, không được làm em ấy lộ ra loại biểu tình như sắp khóc đó nữa…”
Chờ Lâm Toại Đường tỉnh lại, bên ngoài cũng đã chạng vạng, cậu mở to mắt nhìn thanh niên buộc tóc đuôi sói nửa đầu đang đứng bên cửa sổ, hơi hơi sửng sốt, mặc dù đã nhớ ra hiện tại chính mình đang ở nơi nào, nhưng cậu vẫn nhịn không được cảm thấy hoảng hốt.
Nghe thấy tiếng động, Trì Hoài quay đầu nhìn thoáng qua, thấy cậu đã tỉnh lại, anh lập tức đi về phía này: “Tỉnh ngủ rồi? Còn sốt không?”
Không đợi Lâm Toại Đường phản ứng lại, anh đã dùng mu bàn tay dán lên trán cậu để kiểm tra.
Xúc cảm lạnh lẽo truyền đến làm thân thể Lâm Toại Đường hơi cứng lại, cậu nghiêng đầu tránh né, cơ hồ đã ba năm bọn họ chưa bao giờ giao lưu một cách bình thường, lúc này khi nói chuyện, ngữ điệu không tránh khỏi có chút cứng ngắc: “Đỡ hơn rồi, chắc là không sốt nữa.”
“Vậy thì tốt. Rosas vừa mới tới hỏi, tôi đã nhờ cậu ấy mang cơm chiều lên cho chúng ta. Sau khi ăn xong uống thuốc thêm một lần là được, chỉ cần cậu không loạn lăn lộn, hẳn là có thể khỏe lại nhanh thôi.” Trì Hoài đảo mắt nhìn vệt đỏ ửng không biết do bị sốt hay do nguyên nhân khác trên mặt cậu, chậm rì rì mỉm cười, “Nếu cậu không có khẩu vị, cậu cũng có thể nói cho tôi biết cậu muốn ăn cái gì.”
“Không cần, mấy người Hạ hồ ly mang cái gì về tôi sẽ ăn cái đó, không cần bày vẽ quá đâu.” Mặc dù đã trở về bốn năm trước, nhưng nhiều năm chưa từng giao tiếp bình thường khiến Lâm Toại Đường rất khó mở miệng, nói cái gì cũng có cảm giác không thích hợp, nói xong cậu suy nghĩ một lúc, sau đó lại bổ sung, “Anh không cần làm đến mức này đâu. Chỉ là cảm sốt bình thường thôi, tôi cũng không phải trẻ con, không kiều khí như vậy.”
Trì Hoài yên lặng nhìn cậu, cười một tiếng: “Không sao, là do tôi muốn chăm sóc cậu.”
“Anh…” Lâm Toại Đường nghẹn lời.
Lúc trước cậu chưa từng chú ý tới, hiện tại nghĩ lại, từ trước đến nay đúng là Trì Hoài vẫn luôn ‘chăm sóc’ cậu.
Chăm sóc thời gian dài, đến cuối cùng còn biến thành hoàn toàn hy sinh bản thân.
Kỳ thật Lâm Toại Đường có rất nhiều lời muốn nói với Trì Hoài, nhưng những lời này, hiển nhiên cũng không thể mở miệng đối với người này của bốn năm trước.
Vô số suy nghĩ cứ như vậy lặp đi lặp lại quay trong đầu Lâm Toại Đường, chờ tới khi hồi phục tinh thần, cậu mới phát hiện chính mình đã ngơ ngác đối diện với Trì Hoài một lúc lâu.
Cậu cũng không biết vì sao Trì Hoài lại lặng thinh nhìn cậu như thế, trái tim khẽ đập nhanh, bỗng cảm thấy có cái gì đó âm ỉ nóng lên.
“Tôi, tôi muốn nằm thêm một lúc.” Lâm Toại Đường lưu loát nằm xuống giường, không quên kéo chăn lên che đến đỉnh đầu mình.
Cậu nghe thấy tiếng cười rõ ràng của Trì Hoài: “Nằm nghỉ đi, khi nào cơm tới tôi sẽ gọi cậu.”
Khoảng sáu giờ tối, sau khi cơm nước no say, Hạ Băng Qua và Lục Trí mới chịu mang cơm hộp về cho hai người bọn họ.
Cơn sốt của Lâm Toại Đường đã bắt đầu rút đi, ăn cơm chiều và uống thuốc xong, cả người cậu đã không còn mơ mơ màng màng như trước, cũng không muốn ngủ tiếp nữa.
Cậu quấn chăn ngồi trước bàn máy tính, lơ đãng lướt qua những tin tức trên mạng gần đây, đồng thời hồi tưởng lại những sự kiện đã và sắp xảy ra trong khoảng thời gian này.
Đột nhiên nghe được tiếng động, cậu quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trì Hoài kéo chiếc ghế bên cạnh sau đó ngồi xuống trước bàn máy tính.
Cảm nhận được tầm mắt đang dừng trên người mình, Trì Hoài quay đầu lại hỏi: “Tôi muốn phát sóng trực tiếp một lúc, cậu không phiền chứ?”
Lâm Toại Đường: “… Không phiền.”
“Ừ.” Trì Hoài gật gật đầu, bắt đầu điều chỉnh thiết bị phát sóng trực tiếp.
Lâm Toại Đường ngồi yên tại chỗ, ánh mắt lặng lẽ dừng lại trên màn hình đăng nhập của Trì Hoài.
Không trong chốc lát, giao diện trò chơi sáng lên một ID quen thuộc: CNN - Embers.
Cho tới hiện tại, tiền tố trong ID của Trì Hoài đã thay đổi vài lần, từ tiền tố CNN khi anh còn huấn luyện trong huấn luyện doanh Hoa Quốc, đến tiền tố BIRTH sau khi ban thiên tài tự thành lập đội, cuối cùng là KOT sau khi gia nhập chiến đội của Thần Thù.
Vào thời điểm ID của anh được đổi thành KOT – Embers, mối quan hệ giữa anh và Lâm Toại Đường cơ hồ đã hoàn toàn bị cắt đứt theo sự kết thúc của tiền tố này.
Trì Hoài thuần thục điều chỉnh thử thiết bị sau đó mới mở phòng phát sóng trực tiếp, cư dân mạng còn chưa kịp hưng phấn, bọn họ chỉ nghe anh nói một câu: “Đang trong ký túc xá, tôi không tiện nói chuyện, hôm nay chỉ tùy tiện phát sóng thôi.” Sau đó liền đóng microphone.
Lâm Toại Đường không cần mở phòng phát sóng trực tiếp cũng có thể đoán được lúc này trong làn đạn đang có vô số lời than vãn kêu gào, cậu không nhịn được khẽ nhếch khóe môi.
Thấy Trì Hoài chuẩn bị tiến vào phòng chờ trận đấu, trong lòng chợt động, ma xui quỷ khiến thế nào, Lâm Toại Đường đột nhiên mở miệng nói: “Đánh đôi không không?”
Trì Hoài còn chưa kịp nhấp chuột thì đã dừng lại, anh quay đầu nhìn cậu: “Đang sốt còn muốn chơi game à?”
Lâm Toại Đường làm như không nghe thấy câu hỏi, cậu lặp lại một lần nữa: “Đánh đôi không?”
Sau một thoáng trầm mặc ngắn ngủi, Trì Hoài gật đầu: “Được, tôi chờ cậu đăng nhập.”
Lâm Toại Đường chậm rãi thở phào, di chuyển con chuột bấm vào nút đóng trình duyệt, sau đó nhanh chóng đăng nhập vào trò chơi. Trong lúc thao tác, cậu đột nhiên nhớ ra cái gì, lại bổ sung một câu: “Cuối tháng rồi, tôi cũng phải bổ sung thời gian phát sóng.”
Trì Hoài cười một chút: “Ừ, biết.”
Không trả lời còn đỡ, nghe câu trả lời này, Lâm Toại Đường đột nhiên ý thức được câu nói bổ sung của mình có vẻ đang giấu đầu lòi đuôi.
Cậu ho khẽ một tiếng, nhanh chóng thao tác để mở phòng phát sóng trực tiếp.
Danh hiệu “Ban thiên tài” chính thức nổi lên sau khi giải giao lưu huấn luyện doanh toàn cầu vừa kết thúc, bởi vì nổi tiếng cùng một thời điểm, quần thể fans của bốn người có bộ phận lớn là chú ý lẫn nhau. Lúc này các fans bên Trì Hoài còn đang thổn thức vì anh vừa mở phát sóng đã trực tiếp tắt microphone, thấy Lâm Toại Đường cũng mở phát sóng, rất nhiều người đã chuyển sang phòng phát sóng của cậu, kết quả vừa vào phòng phát sóng trực tiếp, bọn họ đã phát hiện Lâm Toại Đường cũng không mở camera, đồng thời còn nghe được một câu: “Hôm nay tùy tiện phát sóng.”
Một câu lập tức khiến khu bình luận bùng nổ.
[Không phải chứ, ban thiên tài các cậu muốn đình công tập thể đúng không, người này nói tùy tiện phát sóng, người kia cũng nói tùy tiện phát sóng, tốt xấu gì các cậu cũng vừa mới cầm cái cúp trở về. Mặc dù chỉ là một giải nhỏ nhưng các cậu cũng nên phát chút phúc lợi cho fan chứ!]
[Là ảo giác của tôi sao, sao tôi lại cảm thấy giọng nói của Lustre có hơi không thích hợp?]
[Hình như hơi khàn thì phải, chẳng lẽ cậu ấy bị ốm?]
[Hả? Bị ốm? Vậy còn phát sóng trực tiếp làm cái gì, nhanh đi nghỉ ngơi đi.]
Lâm Toại Đường: “Không sao, chỉ là cảm sốt bình thường thôi, uống thuốc sẽ khỏe lại ngay. Gần cuối tháng rồi, tùy tiện đánh đôi một lát.”
[Hả? Đánh đôi? Đánh đôi với ai?]
[Khoan đã, không phải Embers cũng vừa mở phát sóng sao, chẳng lẽ là…]
[A a a a! Đôi cộng sự tốt nhất ban thiên tài chuẩn bị hợp thể! Không sao cả, tùy tiện phát sóng thì tùy tiện phát sóng, thậm chí giao lưu ánh mắt gì đó cũng không thành vấn đề, cặp đôi cộng sự không cần nói chuyện cũng có thể hiểu ý nhau, tôi sắp tan chảy rồi!]
[Nói mới nhớ, ngoại trừ thi đấu và huấn luyện bình thường, hình như đã rất lâu rồi Lustre và Embers không phát sóng trực tiếp đánh đôi?]
[Lầu trên, nếu tôi không bỏ sót, ít nhất cũng phải một tháng rồi.]
Lâm Toại Đường vô tình liếc thấy dòng bình luận cuối cùng, ngón tay đang đặt trên con chuột hơi dừng lại một chút, sau khi nhấp chuột gửi lời mời tổ đội, cái ID quen thuộc kia đã xuất hiện bên trong phòng chờ.
Khi nhìn thấy ID của hai người xuất hiện song song trong danh sách, lâm Toại Đường thoáng ngẩn người.
Một tháng?
Không chỉ có như vậy.
Kểtừ ngày Trì Hoài kéo hành lý một mình rời khỏi căn cứ câu lạc bộ, bọn họ chưa từng chơi trò chơi với nhau một lần nào nữa.
“Vào trận đi.”
Trong tai nghe truyền đến giọng nói của Trì Hoài, Lâm Toại Đường cố gắng kiềm chế xúc động muốn quay đầu lại nhìn, cậu chậm rãi thở hắt ra, bấm vào nút xác nhận.
Sau thời gian ba năm, hai người rốt cuộc lại có thể tiến vào cùng đội ngũ một lần nữa.