Chương 1.2: Học sinh ban xã hội

“Cộc, cộc.”

Giám thị đi ngang qua bàn cô, tay gõ nhẹ vào phần chưa điền tên trên bài thi.

Ý thức mơ màng như bị kéo về thực tại, Mính Hàm chớp mắt mấy lần, siết chặt cây bút trong tay.

Giám thị nâng kính mắt lên mũi, cau mày nhắc nhở nhỏ nhẹ: “Không biết làm thì cũng điền bừa vài đáp án, còn hơn để trống.”

Cả lớp đồng loạt quay đầu lại nhìn về phía Mính Hàm.

Quả nhiên, học sinh giỏi thì luôn được đối xử đặc biệt. Ngay cả lúc thi, thầy cô cũng cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho cô.

Chỉ tiếc rằng sao thầy cô không nhắc luôn đáp án chính xác đi?

Mính Hàm ngẩng đầu, im lặng nhìn người giám thị có khuôn mặt vàng vọt như nến cháy, đôi mày lá liễu ấy giống hệt trong trí nhớ của cô.

Lúc Mính Hàm được mời sang Mỹ làm việc tại phòng thí nghiệm Vật lý, cả lớp đều đến tiễn cô. Hôm ấy, cô giáo Vương Đông Mai vẫn như mọi khi. Son môi đỏ rực, mùi nước hoa Chanel số 5 là mùi hương mà bà yêu thích nhất.

Xem ra, ở thế giới song song kia, nguyên chủ cũng là học sinh mà cô giáo yêu quý nhất.

Mính Hàm gật đầu chắc nịch, bắt đầu đọc đề.

Trường tổ chức khảo sát chất lượng với nhịp độ nhanh, không theo trình tự kỳ thi đại học nên môn đầu tiên là Toán.

Trước khi cô xuyên không, nguyên chủ đã làm được vài câu. Trắc nghiệm thì khoanh bừa, điền vào chỗ trống cũng đoán mò, mấy câu lớn phía sau thì chỉ ghi đúng một chữ “Đáp án”.

Thầy dạy Toán từng nói, dù thi đại học mà không biết làm thì vẫn nên viết chữ “Đáp án” vào. Biết đâu được nửa điểm!

Chuyện thầy nói năm xưa, nguyên chủ không nhớ nổi, nhưng cô thì lại nhớ rất rõ.

Dùng bút đen gạch hết những gì nguyên chủ đã làm, Mính Hàm liếc qua phần trắc nghiệm và điền chỗ trống ở đầu bài thi.

Hai mươi câu trắc nghiệm, hoàn hảo né hết đáp án đúng.

Đỉnh cao thật đấy!

Xóa sạch những gì viết trước đó, Mính Hàm chỉ cần nhìn lướt qua là điền đúng hết đáp án.

Toán là môn sở trường, cũng là môn cô yêu thích nhất.

Ba bài toán khó nhất thế giới, cô đã giải được hai. Loại đề Toán cấp ba thế này, có gì đáng kể?

Đến phần bài tập lớn phía sau, các câu chứng minh và hàm số chỉ như bữa sáng nhẹ nhàng. Chưa đầy mười phút, cô đã hoàn thành sạch sáu câu.

Ngẩng lên nhìn đồng hồ, đã 9 giờ 50. Còn mười phút nữa mới hết giờ.

Tranh thủ thời gian, Mính Hàm thử lại toàn bộ đề bằng vài cách giải khác nhau.

Toán thật sự thú vị. Đắm chìm trong thế giới con số, cô chẳng thể dừng lại được.