Chương 8

Từ một câu nói nhỏ như vậy, bà đã liên tưởng đến rất nhiều điều. Niềm hy vọng rằng quân đội hay tổ chức nào đó sẽ ra tay dọn sạch quái vật. Làm mọi người quay về với cuộc sống như ngày trước. Nhưng mà tất cả vũ khí đều không có tác dụng gì, không tạo thành sát thương lên quái vật. Mà quái vật thì lại nhiều vô tận, thế bây giờ phải làm sao?

Hàn Dung đúng lúc lên tiếng cổ vũ: “Thay vì ngồi đó trông chờ người khác tới cứu, chi bằng tự cứu mình trước. Vừa nãy chẳng phải nhà mình đã gϊếŧ được một con quái vật sao? Diệt thêm vài con nữa, biết đâu lại nhặt được trang bị, tự trang bị cho chính mình luôn ấy chứ.”

Nghĩ kỹ lại thì Hàn Dung nói có lý. Ba mẹ cô gật đầu nghe theo, bình tĩnh hơn trước nhiều.

Hàn Dung cảm ơn Lê Chiêu, cả nhà cô lại tiếp tục lên đường tìm mục tiêu mới.

Lê Chiêu cũng không nghỉ ngơi, tiếp tục săn quái.

Một giờ sau, từ phía xa truyền tới tiếng reo hò, hình như là rớt trang bị rồi.

Ba Hàn Dung nhặt được một cây Gậy Gỗ thô rơi ra từ bạch cốt nằm lăn lóc trên đất, định đưa cho con gái. Hàn Dung thử cầm lên trang bị, nhưng phát hiện mình không dùng được.

“Phải có ít nhất 5 điểm lực lượng mới trang bị được.” Cô khẽ nhíu mày, hơi có chút hối hận. Lúc mới nhận điểm, cô nghĩ rằng máu càng trâu thì sống càng lâu nên dồn gần hết vào thể chất, cuối cùng lực lượng chỉ có bốn điểm, không đạt yêu cầu để đeo [Gậy Gỗ Thô Chế].

Mẹ cô cũng vậy. Bà dồn khá nhiều vào phòng ngự và trí lực. Cuối cùng, cây gậy gỗ đành để cho ba cô dùng.

Hàn Dung thầm nghĩ: “Xem ra việc chia điểm cũng phải có chiến lược rõ ràng, cần xác định đúng vị trí của bản thân. Không thể cứ thêm loạn được nữa. May mà vẫn còn cơ hội điều chỉnh. Hệ thống có nói, mỗi lần lên cấp sẽ được ba điểm thuộc tính tự do. Đến lúc đó phải từ từ sửa lại, đưa hệ thống thuộc tính về đúng hướng mới được.”

Bên kia, Lê Chiêu cũng không nhàn rỗi. Cô từng thấy đám quái vật xung quanh này ở trong game. Tuy thời gian đã lâu, trí nhớ không còn rõ ràng, mà tình hình hiện tại có thể đã khác, nên cô vẫn cẩn thận thử đánh qua từng loại một quanh khu vực để rút kinh nghiệm.

Thạch Tinh máu dày, toàn thân không có điểm yếu. Chỉ còn cách thành thật phang từng đòn cho đến khi nó gục. Gϊếŧ xong được +10 điểm kinh nghiệm, rơi ra tiền đồng *4, cục đá 1-2. Hiện chưa thấy rớt trang bị.

Quái Dây Mây máu không nhiều, công kích không cao, nhưng rất khó chơi. Khi bị nó cuốn trúng sẽ mất khá nhiều thời gian mới thoát ra được. Nó lại nhanh và linh hoạt, Lê Chiêu vốn đã thuộc dạng nhanh nhẹn khá cao mà vẫn đánh hụt lên hụt xuống. Diệt xong nhận được kinh nghiệm + 6, 3 tiền đồng, 1 viên ma (chưa rõ công dụng). Chỉ đánh một con là cô đã cho nó vào danh sách quái không đáng đánh, đánh mất công vô ích.

Bạch Cốt Khô Lâu đúng chuẩn mỏng manh dễ vỡ. Gϊếŧ xong được +4 kinh nghiệm, 2 tiền đồng, 1 xương cốt. Ưu điểm lớn là tỉ lệ rơi trang bị khá cao. Cây gậy hiện tại trong tay Lê Chiêu là nhặt từ bọn này, trong túi còn dự trữ thêm một cái.

Tuy nhiên, do hệ thống vẫn đang trong giai đoạn bảo hộ tân thủ, nên điểm kinh nghiệm thực tế nhận về đều bị giảm đáng kể.

Trời dần ngả tối.

Tổng kết lại cả buổi chiều thì Lê Chiêu kiếm được 45 điểm kinh nghiệm, 40 đồng tiền và một ít nguyên liệu lặt vặt. Cô nhìn thanh kinh nghiệm đã quá nửa, âm thầm lên kế hoạch ngày mai phải tăng tốc, cố lên cấp thật nhanh.

Cả chiều săn quái, cả thân thể lẫn tinh thần đều kiệt sức. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cô luôn có cảm giác đêm nay tối hơn bình thường. Đèn đường đã bật, nhưng chỉ soi sáng được vài mét trước mặt, xa hơn nữa là một khoảng đen đặc, lạnh lẽo như nuốt trọn mọi thứ. Lê Chiêu không muốn liều lĩnh ở ngoài lâu hơn nữa, xoay người quay về nhà.

Chú thích: Sát thương gây ra cho quái vật phụ thuộc vào điểm lực lượng của người chơi và thuộc tính của vũ khí. Vũ khí không thể tự tăng thêm điểm lực lượng, nếu không đủ điểm yêu cầu sẽ không thể trang bị hoặc sử dụng.