Thời gian tân thủ quý báu, Lê Chiêu ném luôn con dao phay vô dụng kia, tranh thủ từng phút từng giây lên cấp. Ra khỏi khu chung cư, cô thấy cửa hàng gần đó đã đóng chặt, trên đường vắng tanh không thấy người, chỉ lác đác vài loại con quái nhỏ lảo đảo qua lại.
Biến cố xảy ra bất ngờ khiến không ít người sợ hãi đóng cửa cố thủ, không dám bước ra ngoài.
Lê Chiêu tìm được một con thạch tinh, vung gậy gỗ đập thẳng. Con thạch tinh phản kích phun đá, cô nghiêng người né thoát, rồi lại tiếp tục vung gậy. Vài phút sau, thanh máu của thạch tinh cạn sạch, nó rơi ra một ít tiền đồng cùng một hòn đá.
Sau lưng có tiếng nói khẽ vang lên:
“Chào cô, cho tôi hỏi… sao cô đánh quái nhanh quá vậy? Một mình cô mà tốc độ không thua ba người bọn tôi luôn.”
Lê Chiêu quay lại, thấy một cô gái trẻ cầm dao nhọn đang nói chuyện, sau lưng là một cặp vợ chồng, có lẽ là ba mẹ cô ấy. Thấy Lê Chiêu quay sang, cô gái vội cất dao.
Hàn Dung và gia đình cô cũng vì trận động đất bất ngờ mà chạy xuống lầu. Nhìn thấy quái vật thật sự xuất hiện, cả nhà vừa sợ hãi vừa buộc phải đồng ý với tiếng nói lạ lẫm trong đầu trở thành người chơi rồi chạy vội về nhà.
Mẹ Hàn cẩn thận khóa cửa sổ, kéo kín rèm, kiểm tra kỹ đồ ăn trong nhà rồi mới yên tâm phần nào. Cả nhà tính toán nếu không ra khỏi cửa thì mười ngày nửa tháng cũng không đến mức đói.
Nhưng Hàn Dung lại nghĩ khác. Cô ấy tỉnh táo nhận ra rằng trong thời gian tân thủ không bị thương, càng phải tranh thủ luyện cấp. Trốn mãi trong nhà chẳng khác nào lãng phí.
Cha mẹ không lay chuyển được cô, cũng không an tâm để con gái ra ngoài một mình. Cộng thêm trong lòng ôm một chút ảo tưởng rằng gϊếŧ quái là có thể vượt qua nguy cơ, cả nhà liền lấy hết can đảm đi đánh quái.
Bọn họ mang theo vũ khí sắc bén nhất trong nhà: dao rọc xương, rìu, dao phay… trước khi ra ngoài còn mài lại cho sắc mới ra cửa. Ba người cùng nhau mất một hồi lâu mới gϊếŧ được một con thạch tinh. Hàn Dung càng đánh càng nghi ngờ, nếu mấy con quái yếu sơ cấp mà còn mạnh như vậy, sau khi hết thời gian bảo hộ tân thủ, thì bọn họ có đường sống không chứ?
Đúng lúc đó, Lê Chiêu xuất hiện gần đó, cũng đang đánh một con thạch tinh. Hàn Dung âm thầm quan sát, nhận ra ba người nhà mình đánh quái còn không hiệu quả bằng cô gái kia đánh một mình.
Thật ra Lê Chiêu cũng đã để ý đến gia đình này từ sớm, nhìn thấy họ phối hợp chặt chẽ, cô lại chạnh lòng. Bản thân cô nhân duyên đơn bạc, trên đời chẳng còn ai thân thích, không vướng bận gì, nhưng cũng không có ai cùng chia sẻ nương tựa.
Trước câu hỏi của Hàn Dung, Lê Chiêu chỉ tay vào đám rìu dao họ đang cầm:
“Những vũ khí này không gây thêm sát thương cho quái. Chỉ có trang bị rơi ra từ quái mới giúp tăng sát thương. Không tin cô có thể thử một là dùng dao một là dùng tay trần, sát thương đều như nhau cả.”
Ba Hàn sửng sốt:
“Cái rìu của tôi bén thế mà không gây sát thương hả? Y như đấm tay không?”
Thế giới quan ông như sụp đổ, khó lòng tin nổi.
Mẹ Hàn thì mặt trắng bệch:
“Vậy… nghĩa là không thể trông chờ ai đến cứu chúng ta à?”