Boss càng lúc càng gần kề cái chết. Ngay khi nó chỉ còn một vệt máu mỏng, Lê Chiêu cảnh báo:
“Cẩn thận, Boss sắp tự bạo!”
Rồi cô lập tức tung ra đòn cuối cùng, xoay người chạy khỏi phạm vi nguy hiểm.
Chuyện này chỉ trong một tích tắc. Không ai chú ý đến cảnh báo của Lê Chiêu, nhưng mà sau khi Boss tự bạo, bọn họ nghe được cảnh báo nên phản xạ lui ra xa.
Khi mà người chậm nhất lui ra vòng an toàn, thân thể Khâu lại giả Tán Đức nổ tung, khói đen độc hại lan ra bốn phía.
“Cũng may chị Lê Chiêu nhắc kịp thời.”
Dư Thúy nghĩ lại mà ớn: “Nãy em cách boss gần vậy, suýt nữa thì trúng chiêu.”
“Không ngờ đến boss ghê tớm này còn kỹ năng này đó.”
Kỳ Hạo may mắn nói: “Khói này vừa nhìn đã biết là có độc.”
Mấy người đứng vậy vừa trò chuyện vừa chờ khói đen tan đi.
Chờ khói đen tan hết, thấy được những thứ trước mắt ai nấy đều cảm thán thành tiếng.
Đúng là bạo, đại bạo, rơi nhiều đồ thế cơ mà.
Các loại trang bị màu tím màu lam màu lục đúng là làm người hoa cả mắt, còn có tiền đồng, nguyên liệu và đá quý nữa.
“Ai gϊếŧ boss vậy? Mau xem thử trang bị có thuộc tính gì nào!”
Lê Chiêu tiến lên xem thành quả đánh boss.
“Giày màu tím, Cự kiếm màu tím, cung tên màu lam, hộ giáp màu lam, pháp trượng màu lục, bao tay màu trắng, giày màu trắng, huyết nhục. Chỉ may x7, kết tinh hài cốt trung cấp x1, kết tinh hài cốt sơ cấp x5, bùa hộ mệnh lá chắn thịt x1, và tiền đồng x57.”
Cô xem tình hình đồ boss rơi và chia sẻ với mọi người.
Sau khi xem qua, ai nấy đều chảy nước miếng. Toàn trang bị cực phẩm trong phẩm chất của nó.
Theo quy tắc từ trước, phần thưởng gϊếŧ boss sẽ chia dựa theo cống hiến trong chiến đấu.
Chỉ là không ai ngờ chiến lợi phẩm lại phong phú như thế, nên chưa bàn kỹ phân phối số lượng như nào.
Trâu Kỳ Vân nói với Lê Chiêu:
“Cô và Cato xếp hạng trong top 3 cống hiến. Thế này nhé, mỗi người chọn một trang bị và một nguyên liệu, hoặc là cái gì có giá trị tương đương là được. Còn bọn tôi sẽ mang về chia sau.”
Người nhiều, chia đi chia lại thì đến bao giờ. Dù sao thì bọn họ có cách chia đồ riêng, ngoài Lê Chiêu và Cato thì người ngoài, chứ những người còn lại thì dễ chia rồi.
Trâu Kỳ Vân nói thế thì có nghĩa là quyết định quyền sở hữu của hai món đồ tím. Có ai có quyền chọn đồ trước mà không chọn đồ tím cơ chứ?
Những thành viên khác nghe được thế, có người thì thấy cũng tất nhiên thôi, thực lực của Lê Chiêu thì ai cũng rõ, gây ra sát thương nhiều nhất, còn cứu Trâu Kỳ Vân, thời khắc cuối cùng cô còn nhắc mọi người là boss sắp tự bạo. Cato thì vừa có sát thương vừa khống chế. Dù sao thì bọn họ được ưu tiên chọn đồ trước là đúng rồi.
Cũng có người không lên tiếng phản đối, nhưng sắc mặt lại không đồng ý.
Mà Trâu Kỳ Vân rất có tiếng nói trong team, nên không ai công khai không nể mặt cô ấy.
Lê Chiêu cũng chả khách khí: “Tôi lấy cự kiếm màu tím và kết tinh hài cốt trung cấp.”
Cato cũng miệng nói chuyện lần đầu trước mặt mọi người: “Tôi lấy hộ giáp màu lam, huyết nhục và chỉ may.”
Rất nhiều người đều âm thầm thở dài nhẹ nhõm. May mà Cato không chọn giày tím!
Trâu Kỳ Vân lại nói: “Thế đưa hết tiền đồng cho anh.”
57 tiền đồng còn chả mua được trang bị màu lục, nên không ai có ý kiến gì thêm.
Còn lại người một nhà tự chia nhau. Lê Chiêu thấy Trâu Kỳ Vân cầm hết trang bị, Kỷ Hạo cầm nguyên liệu. Hình như là chờ về lãnh địa rồi chia chác sau.