Chương 28

Đúng là khoảng đất trống trước lều quá rộng, chẳng có chỗ để tránh né, để Boss phát huy hết uy lực là cực kỳ bất lợi cho người chơi. Nói xong, Hạ Mộng lập tức dẫn Tán Đức chạy vòng ra ven tường, mọi người cũng nhanh chóng chuyển hướng. Con quái vật to lớn đuổi sát phía sau, dao mổ không ngừng quét xuống, sát khí dày đặc.

Ngay khoảnh khắc lưỡi dao sắp trúng Hạ Mộng, một mũi tên băng cắm thẳng vào thân thể Boss, tạm thời làm động tác của nó chậm lại, cứu cô ấy thoát hiểm trong gang tấc.

Lúc này, Tiểu Xuyên kịp thời thu hút sự chú ý của Boss. Hạ Mộng tranh thủ cơ hội, nhanh chóng uống một bình Mộc Lộ, thanh máu lập tức được kéo lên.

Chiến thuật Trâu Kỳ Vân sắp xếp từ trước bắt đầu phát huy hiệu quả: người đánh xa toàn lực dồn sát thương, cận chiến chú ý giữ an toàn, A Lượng và Cato có kỹ năng khống chế thì tập trung đánh thường quan sát, chỉ tung ra vào thời điểm mấu chốt.

Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. A Lượng đều đặn bắn ra mũi tên nước, Cato liên tục bắn thường, chỉ ở tình huống nguy cấp mới dùng mũi tên khống chế.

Quanh Boss, nhóm cận chiến không ngừng luân phiên áp sát. Lê Chiêu mỗi lần vung kiếm đâm vào thân thể chắp vá kia lại cảm nhận được sự ghê tởm nơi đầu mũi kiếm, cô nhíu mày khó chịu.

Trâu Kỳ Vân bất ngờ bật người, nhảy lên vai Boss, dao găm cắm mạnh vào cổ nó. Tán Đức rống lên điên cuồng, vung sống dao hất cô ấy bay thẳng lên không trung. Khi cô ấy chưa kịp tìm điểm mượn lực, lưỡi dao mổ khổng lồ lại bổ thẳng xuống.

“Lão đại, cẩn thận!” Tiểu Xuyên hét lớn, liều mạng lao tới nhưng tốc độ không kịp.

“Dòng nước quấn quanh!”

A Lượng rốt cuộc cũng không tiếc mana, tung ra kỹ năng khống chế mạnh nhất. Dòng nước dài quấn chặt lấy tứ chi Boss, tuy không thể trói chặt hoàn toàn, nhưng cũng khiến động tác nó chậm đi.

Dao mổ mang theo mùi máu tươi bổ xuống ngay trước mặt. Trâu Kỳ Vân theo phản xạ nghiêng đầu né, đúng lúc đó, một bàn tay vươn tới kéo mạnh cô ấy ra khỏi quỹ đạo tử thần.

Lê Chiêu xuất hiện, trường kiếm giơ ngang đón đỡ. Nhưng sức lực khủng khϊếp của Boss khiến cả hai người bị hất bay ra ngoài.

[-37.]

[-19.]

Hai con số đỏ hiện lên trên đỉnh đầu họ.

“Hai người không sao chứ?” Mọi người đồng loạt ngoảnh lại lo lắng.

Xong đời, một máu giấy còn đi cứu một máu giấy, chuyện này cũng thật sự điên rồ.

Nhưng nhìn kỹ, thanh máu của Lê Chiêu vẫn còn ba phần tư, chỉ có Trâu Kỳ Vân do đã mất máu từ trước nên nhìn khá nguy hiểm, vội vàng lùi về phía sau uống Mộc Lộ.

Trước những ánh mắt kinh ngạc, Lê Chiêu thấy kỳ lạ:

“Tôi là chiến sĩ cận chiến, máu dày chút cũng là bình thường mà?”

Chuyện này…

Khi quay trở lại chiến đấu, Lê Chiêu cũng đoán được là lúc trước mọi người có ấn tượng sai lầm là cô cộng max điểm tấn công nên máu giấy. Lê Chiêu khẽ nói với Tiểu Xuyên tanker cầm khiên:

“Thật ra anh cứ đứng chặn trước mặt tôi, có hơi ảnh hưởng đến tốc độ ra chiêu của tôi đó. Anh cứ ưu tiên bảo kê mấy người máu giấy đi.”

Tiểu Xuyên hơi ngượng ngập: “Ừm… tôi biết rồi.”

Lê Chiêu gật đầu, lại lao thẳng về phía Boss.

Nhờ lợi dụng địa hình và chiến thuật hợp lý, thanh máu của Tán Đức dần dần tụt xuống, chỉ còn hơn một trăm. Thắng lợi ngay trước mắt, mọi người càng thêm dốc sức.

Đúng lúc này, Tiểu Xuyên chắn một kích thay Dư Thúy. Nhưng vừa chuẩn bị uống thuốc hồi máu, sắc mặt hắn chợt biến đổi:

“Tôi hết sạch Mộc Lộ rồi, ai còn thừa không?”

Trận chiến kéo dài đến giai đoạn cuối, thuốc hồi máu [Mộc Lộ] của mọi người gần như đều tiêu hao sạch sẽ. Tiểu Xuyên kêu lên rằng hắn đã uống hết, Lê Chiêu liền ném cho hắn hai bình [Hồi máu sơ cấp].

Tiểu Xuyên nhận lấy rồi nói: “Cảm ơn!” Đang lúc hắn chuẩn bị uống thì thấy tên thuốc, hắn ngây người: “Hồi máu sơ cấp?”

Nhưng lúc này không phải là thời điểm để rối rắm chuyện này. Uống xong hai bình hồi máu sơ cấp, Tiểu Xuyên hồi lại 50 HP, hắn lại một lần nữa lao vào tuyến đầu.