Lê Chiêu tạm thời không rao bán nhà tranh vừa dựng, chỉ mở cho thuê với giá hai đồng một người một ngày. Nhà vừa xây xong đã có hai người dọn vào ở, thậm chí trả thẳng mười đồng, thuê luôn cả căn.
Chuyện này cũng chẳng có gì lạ, nếu hai người đó đều giỏi chiến đấu thì mỗi ngày chi ra mười đồng cũng không phải vấn đề. Nhất là người chơi hiện tại đều gặp phải rắc rối chung: chiến lợi phẩm quá nhiều, ba lô không chứa hết, cần một không gian riêng tư để cất đồ. Nhà tranh xuất hiện đúng lúc, giải quyết được phiền não đó.
Lê Chiêu lại tiếp tục xây dựng rầm rộ: “Xây dựng luyện dược xưởng.”
[Trừ 200 tiền đồng, trừ 30 đá.]
Xưởng luyện dược được hoàn thành. Lê Chiêu là người đầu tiên bước vào.
Bên trong xưởng chia thành từng gian nhỏ. Cô chọn một gian rồi đi vào, cánh cửa tự động khép lại. Trước mặt chỉ có một chiếc bàn và một cái nồi luyện dược.
Lê Chiêu lấy ra Mộc Lộ và Huỳnh Quang Thảo bỏ vào trong nồi.
[Chế tác thất bại!]
Một nồi khói đen khét lẹt bốc ra. Lê Chiêu đổ thứ nước thuốc hỏng đi, rồi lại thử phối hợp Mộc Lộ với Huỳnh Quang Thảo.
[Chế tác thất bại!]
[Chế tác thất bại!]
[Chế tác thành công, nhận được: Thuốc hồi máu sơ cấp *1.]
[Công thức: 1 Mộc Lộ + 3 Huỳnh Quang Thảo.]
[Kỹ năng “Chế dược” đã được tự động lĩnh hội, hiện tại cấp bậc 1.]
[Chúc mừng! Người chơi đầu tiên học được kỹ năng chế dược, thưởng 100 tiền đồng và 100 điểm kinh nghiệm!]
[Thuốc hồi máu sơ cấp: Sau khi sử dụng, hồi phục 25 HP.]
Chế dược thuộc nhóm kỹ năng sinh hoạt. Các công trình chức năng trong lãnh địa như xưởng luyện dược, tiệm may, tiệm rèn… đều có thể cho người chơi thuê. Về lý thuyết, chỉ cần theo đúng quy trình hệ thống phán định, người chơi còn có thể tự mình chế tạo trang bị.
Trong thời gian Lê Chiêu từng chơi game, chính vì thiết lập này mà có vô số người ngày ngày chui rúc trong các xưởng, nghiên cứu cách may áo, cách luyện dược.
Nguyên liệu trong [Tận Thế Giáng Lâm] thì phong phú như sao trên trời, mỗi lần phối hợp thành công một loại nước thuốc mới, người khám phá được công thức đều có thể kiếm một khoản lớn. Nhưng sau khi công thức bị lan truyền rộng, thị trường bão hòa, dược phẩm mất giá, nhiều người còn chủ động công khai công thức để lấy tiếng người tốt cả đời bình an.
Trước kia, Lê Chiêu cũng từng chuyên tâm cày luyện dược, sưu tập được không ít công thức. Nhưng hiện giờ tài liệu trong tay không nhiều, kỹ năng mới ở cấp thấp, cô chỉ có thể luyện được thuốc hồi máu sơ cấp.
Liên tục chế thành công mười lăm bình, cô giữ lại mười bình, còn năm bình đem treo bán ở Sảnh sự vụ lãnh địa, kèm theo nhiệm vụ thu mua Mộc Lộ. Thiết lập tỉ lệ giao dịch là: hai Mộc Lộ có thể đổi một bình thuốc hồi máu.
Cùng lúc đó, Diêu Thanh Khê đi vào nhà tranh, lấy ra khỏi ba lô một đống đồ lặt vặt, nhìn ô trống mở ra nhiều hơn, cô mới thấy nhẹ nhõm.
Em trai cô, Diêu Gia Mộc, xác nhận lại:
“Chính là lãnh địa này hả? Vậy ngày mai chúng ta đưa ba mẹ đến đây luôn nhé.”
Diêu Thanh Khê gật đầu:
“Chỉ cần lĩnh chủ ở đây không làm khó dễ, thì chúng ta cứ tạm thời an cư ở đây đã.”
Trước đó, cả nhà họ từng dừng chân ở một lãnh địa khác, nhưng ở được vài hôm thì cảm thấy không thích hợp. Hai chị em liền rời đi trước để tìm chỗ mới, rồi mới tính chuyện rước cha mẹ đến.
Diêu Gia Mộc lấy ra hai miếng thịt nướng, đưa cho chị gái một phần:
“Nè, em mới nướng xong đấy.”
Hắn xé một miếng lớn nhét vào miệng, vừa nhai vừa nhồm nhoàm nói:
“Ít ra quanh đây còn có dã thú để săn lấy thịt. Còn lãnh địa bình an kia thì toàn ra quái vong linh, ngoài xương cốt ra chẳng có gì cả.”
Nghe vậy, Diêu Thanh Khê sực nhớ ra chuyện khác:
“Em đã đi xem xem Sảnh sự vụ chưa? Có nhiệm vụ thu mua mới không?”
“Chưa biết.”
Ăn xong miếng thịt, hai chị em liền cùng đi đến sảnh sự vụ.
Quả nhiên, danh sách nhiệm vụ đã được làm mới, hơn nữa còn có số lượng lớn. Diêu Thanh Khê lập tức lấy ra 36 xương cốt trong ba lô, một mình nộp gần như đủ chỉ tiêu cả nhiệm vụ.
Cô vừa lòng nói:
“Các lãnh địa khác chẳng ai thu xương cốt, bảo là vô dụng cả. May mắn gặp được lãnh địa Phù Quang, nếu không thì đánh đống quái xương khô kia cũng coi như công cốc. Chỉ riêng điểm này thôi, chúng ta cũng nên ở lại đây lâu dài.”
Sau khi giao dịch xong nguyên liệu, vốn dĩ cô định rời đi, nhưng lại để ý tới một dòng nhiệm vụ khác: thu mua Mộc Lộ.
Mộc Lộ vốn là nguyên liệu hồi máu hiếm, Diêu Thanh Khê vốn không nỡ giao nộp, thậm chí còn muốn thu mua thêm từ người chơi khác. Thế mà khi nhìn rõ phần thưởng, cô kinh hãi kêu lên:
“Mộc Lộ có thể đổi thuốc hồi máu!”
Một Mộc Lộ hồi 10 HP, còn thuốc trị liệu sơ cấp hồi 25 HP. Hai Mộc Lộ đổi một bình thuốc tức là còn lời 5 máu nữa!
Diêu Thanh Khê vội vàng giục em trai:
“Mau, đem tất cả Mộc Lộ đổi hết thành thuốc hồi máu đi!”
Trước bọn họ đã có người đổi được một bình, hiện còn lại bốn bình. Hai chị em vội vàng quét sạch, trong tay vẫn dư được ít Mộc Lộ.