Ngày mai phải đánh Boss, thế nên Lê Chiêu quyết định chuẩn bị thật kỹ càng.
Trong lãnh địa lúc này càng thêm náo nhiệt. Khi mở giao diện quản lý lãnh địa, cô thấy đã có 94 người nộp phí vào cửa, mang về gần 500 tiền đồng doanh thu cho lãnh địa.
Hôm nay không chỉ có người hét to bán đùi thỏ nước, mà còn có cả người bán nấm nướng, cá nướng. Cũng có người mở quầy hàng giao dịch trang bị với người khác.
Lê Chiêu bước dọc theo những quầy hàng đó, ánh mắt dừng lại trước một quầy của cô gái dáng người nhỏ nhắn. Trên bàn bày một thanh trường kiếm, chính xác là món vũ khí mà cô đang cần!
Cô gái lên tiếng: “Trường kiếm chỉ đổi lấy vũ khí thôi, không đổi trang bị yêu cầu thuộc tính nghiêm khắc.”
Lê Chiêu lập tức hiểu ra. Hẳn là thanh kiếm này yêu cầu thuộc tính lực lượng, mà cô gái lại không đáp ứng được, nên mới mang ra đổi lấy vũ khí khác.
Trong tay mình lại có [Dao găm tinh thiết] không hề có yêu cầu trang bị, hoàn toàn phù hợp với điều kiện giao dịch này.
Cô mở bảng thuộc tính [Dao găm tinh thiết] ra cho đối phương xem:
[Dao găm tinh thiết]
[Phẩm chất: Lục.]
[Tấn công: 6-8.]
[Độ bền: 68/80.]
[Yêu cầu trang bị: Không.]
“Dùng thanh dao găm này đổi được không?” Lê Chiêu hỏi.
Cô gái thoáng động lòng, mở thuộc tính của thanh kiếm ra cho Lê Chiêu xem, nhưng vẫn nói:
“Dao găm của cô không còn max độ bền nữa, không thể ngang giá với trường kiếm này được. Muốn đổi thì phải bù thêm 20 tiền đồng nữa mới được.”
[Trường Kiếm Quân Đoàn chế tạo:
Phẩm chất: Xanh lục.
Tấn công: 5-7.
Độ bền: 80/80.
Yêu cầu trang bị: Lực lượng 7.]
Nhìn qua thuộc tính của trường kiếm, Lê Chiêu bắt đầu cò kè mặc cả:
“Trường kiếm này chỉ số còn kém hơn dao găm, lại còn yêu cầu chỉ số sức mạnh nữa.”
Cô gái phản bác ngay:
“Chênh lệch thuộc tính không nhiều, còn yêu cầu trang bị thì đâu có gì quan trọng. Chiến sĩ đạt sức mạnh 7 dễ lắm. Ít nhất cô phải bù cho tôi 20 đồng!”
Lê Chiêu mỉm cười: “Nhưng tôi có thể dùng cả dao găm lẫn trường kiếm, còn cô thì không dùng được trường kiếm. Vậy sao có thể nói yêu cầu trang bị không quan trọng? Cùng lắm tôi bù 10 tiền đồng.”
Một câu đã đánh trúng chỗ yếu của cô gái kia. Đúng là vì không dùng được thanh kiếm nên cô gái mới đem ra đổi. Bày quán từ lâu mà vẫn không ai chịu trao đổi bằng vũ khí, hầu hết chỉ muốn mua bằng tiền, bỏ lỡ cơ hội này thì chẳng biết sẽ bỏ lỡ ít nhiều thời gian đánh quái quý giá nữa.
“Được rồi, giao dịch nào.” Cô gái dứt khoát, trao trường kiếm cho Lê Chiêu, đồng thời nhận dao găm cùng 10 tiền đồng.
Nhưng vừa khi tiền rơi vào túi, ánh sáng hệ thống lóe lên: 10 đồng biến thành 9 đồng.
“Hả?” Cô gái ngạc nhiên, sau đó đọc thông báo mới vỡ lẽ:
“Hệ thống thu thuế 3%! Tiền thuế chưa đủ 1 tiền đồng thì thu trước 1 đồng. Lần sau nhớ phải tính thuế trước, cộng thêm thuế vào giá bán chứ không thể chính mình bỏ thuế được.”
Đổi được vũ khí thuận tay, Lê Chiêu quay lại Sảnh Quản lý Lãnh địa. Nhiệm vụ thu mua nguyên liệu hôm nay đã đủ 50 cái mỗi loại. Tài chính lãnh địa hiện dư ra khoảng 1.000 tiền đồng, nhưng tài nguyên thì vẫn khan hiếm, nên cô tiếp tục treo bảng thu mua: gỗ, đá, ma, xương cốt mỗi loại 50, kèm thêm các nguyên liệu như Huỳnh Quang Thảo, da thú, và khoáng thạch có tỷ lệ rơi khi đánh thạch tinh, giá khoảng 1-5 tiền đồng tùy loại.
Xong xuôi, Lê Chiêu ra lệnh cho hệ thống: “Xây ba căn nhà tranh.”
[Tiền đồng -50, gỗ -20, ma -5.]
Ba thông báo khấu trừ nguyên liệu giống nhau.
Ba căn nhà tranh nhanh chóng mọc lên trên đất trống.
Hiện tại lãnh địa chỉ có hai loại nhà ở cho người cư trú là: Lều tranh (chứa 3 người) và Nhà tranh (chứa 5 người). Xây nhà tranh tốn nhiều vật liệu hơn, nhưng lãnh địa Phù Quang giờ không thiếu chút vật liệu này, vì thế Lê Chiêu chọn trực tiếp chọn xây nhà tranh.