[Kết tinh hài cốt rách nát: mang theo mảnh năng lượng vong linh. Mười miếng có thể ghép một khối kết tinh hài cốt sơ cấp. ]
Các loại kết tinh thuộc tính khác nhau có thể khảm vào trang bị cao cấp có ô trống để khảm đá, hoặc dùng để tăng thêm sát thương nguyên tố cho tháp mũi tên trong lãnh địa. Riêng với Lê Chiêu, kết tinh hài cốt còn một công dụng nữa là cường hóa sức mạnh cho Cato.
Là vong linh, Cato hoàn toàn có thể hấp thụ năng lượng trong kết tinh hài cốt.
Xem ra, dù bộ xương binh lính không rớt trang bị, đánh chết nó vẫn không lỗ chút nào. Vì vậy, Lê Chiêu vừa đánh quái vừa tiện tay hái thêm Huỳnh Quang Thảo quanh đó.
Không biết từ khi nào, gần đó xuất hiện một nhóm người chơi khác cũng đang đánh quái. Bọn họ đứng xa xa nhìn Lê Chiêu cùng Cato, thì thầm to nhỏ:
“Thực lực mạnh ghê……”
“Chưa gặp bao giờ, chắc không phải …”
“Hay là thử làm quen xem.”
Cuối cùng, một cô gái gương mặt bầu bĩnh non nớt, trông chẳng chút phòng bị, bước ra hướng về phía Lê Chiêu. Cô ta liếc nhìn Cato đang bị áo choàng che kín mít, cuối cùng quyết định bắt chuyện với Lê Chiêu, giọng dịu dàng:
“Chị ơi, chị và bạn chị đã có lãnh địa dừng chân chưa?”
Câu hỏi này khiến Lê Chiêu hơi ngẩn ra, liền hỏi lại:
“Cô là……”
Cô gái mặt bầu bĩnh thành thật giới thiệu:
“Em tên Dư Thúy. Nếu chị chưa có lãnh địa phù hợp, có thể đến lãnh địa Trường Phong của bọn em xem thử. Hiện bọn em đã có hai tòa tháp mũi tên, sắp xây xong tòa thứ ba. Còn thu mua rất nhiều nguyên liệu, chỉ cần chị có, không lo bị ép giá và bán không được đâu.”
Lê Chiêu lập tức hiểu đây là đang chiêu mộ cô. Hiện tại, hầu hết lãnh địa đều còn trong thời kỳ bảo hộ, chưa lo bị quái vật tấn công. Nhưng khi giai đoạn bảo hộ kết thúc, lãnh địa nào càng tập trung nhiều cao thủ thì càng an toàn.
Không ngờ lại gặp ngay lĩnh chủ ra mặt chiêu mộ.
“Thì ra cô là lĩnh chủ Trường Phong lãnh địa, nhưng tôi tạm thời…”
Lê Chiêu còn chưa kịp từ chối thì nghe Dư Thúy vội vàng nói chen:
“A… em không phải lĩnh chủ.”
Lê Chiêu: “?”
Cư dân lãnh địa Trường Phong ai nấy đều có tinh thần trách nhiệm tập thể thế này sao? Mới mấy ngày đã tự phát đi chiêu mộ cao thủ cho lãnh địa. Điều này làm cô thật sự muốn gặp lĩnh chủ của bọn họ để học hỏi xem có bí quyết gì mà khiến người ta tận tâm tận lực như vậy.
Phải biết, ở lãnh địa Phù Quang, người chơi hầu như chẳng có khái niệm trung thành. Đa phần chỉ tạm trú, không hợp thì dứt áo rời đi, chứ đừng nghĩ đến chuyện phát triển lâu dài.
Thấy Lê Chiêu hiểu lầm, Dư Thúy vội vàng xua tay:
“Nếu nói lãnh địa không liên quan đến tụi em thì cũng không phải.”
Cô ta quay đầu chỉ vào nhóm người phía sau:
“Mấy người bọn em cùng nhau xây dựng lãnh địa.”
Chỉ vài câu, Dư Thúy đã giải thích rõ mọi chuyện.
Hóa ra bọn họ ban đầu chỉ lập đội cùng nhau đi đánh quái. Không ngờ trong lúc đánh, lại rơi ra Lĩnh chủ thủy tinh. Thứ này ai nhặt được thì mặc định trở thành lĩnh chủ. Nhưng quái vật là cả nhóm cùng gϊếŧ, ai cũng có công, nếu chỉ một người làm lĩnh chủ thì không khí lập tức gượng gạo.
Lúc ấy, người ra đòn cuối cùng kết liễu quái vật và có quyền nhặt Lĩnh chủ thủy tinh vội vàng nói:
“Nếu mọi người cùng nhau đánh quái, vậy lãnh địa cũng là của chúng ta. Mọi người cùng nhau xây dựng lãnh địa, có việc thì ngồi lại bàn bạc với nhau là được.”
Mọi người cũng dễ chấp nhận kết quả này. Vì thế, tuy chỉ có một người là lĩnh chủ trên danh nghĩa, nhưng việc lãnh địa xây dựng kiến trúc gì, thu mua những nguyên liệu gì đều do cả nhóm cùng thảo luận.
Cũng nhờ vậy, lãnh địa Trường Phong phát triển nhanh hơn hẳn những lãnh địa khác. Không đủ tiền, không đủ nguyên liệu để xây tháp tên? Không sao, cả nhóm góp vào một chút là đủ. Quan trọng nhất là lãnh địa lớn mạnh lên.
Nếu chỉ dựa vào một lĩnh chủ gánh hết tài nguyên, tốc độ phát triển chắc chắn chậm hơn nhiều so với một nhóm người sẵn sàng cống hiến không vụ lợi.