Chương 22

Tối hôm đó, rất nhiều người vẫn trằn trọc chưa ngủ yên.

“A, bụng tôi đau quá!”

“Làm sao lại bắt đầu tụt máu rồi? Trạng thái hiện ra là trúng độc cấp thấp, mỗi giờ giảm 5 điểm HP, kéo dài ba giờ liên tục.”

“Mẹ, con đã nói là cái bánh bao mốc kia không thể ăn được nữa rồi mà!”

“Mẹ bỏ hết mấy chỗ mốc ra rồi mà. Ai u…”

Có người nghĩ mãi cũng không thông: “Rõ là đồ ăn còn hạn sử dụng tận năm tháng cơ mà, tại sao ăn vào lại bị đau bụng thế nhỉ?”

Cả đêm ôm bụng nhịn đau, sáng ra ai nấy đều mặt mày tiều tụy. Đến lúc ấy, phần lớn đều hiểu ra…

Trò chơi này buộc họ phải ăn đồ ăn do chính trò chơi sản xuất. Thức ăn ở ngoài đời mang vào không thể sử dụng được nữa.

Thở dài một hơi, mọi người đành cam chịu, chia nhau tổ đội đi đánh quái.



Hôm qua Lê Chiêu đã săn được không ít thịt thú, tạm thời không lo thiếu đồ ăn. Hôm nay, cô chọn đi hướng bắc lãnh địa. Nghe Cato nói, hắn cảm nhân được hơi thở của vong linh rất nồng đậm.

Quái hình người sẽ có xác xuất rơi vũ khí nhiều hơ. Giờ cô đang sử dụng dao găm nhưng cũng không được thuận tay cho lắm, nên Lê Chiêu thầm nghĩ thử vận may.

Quả nhiên, đi chưa bao xa đã gặp mấy con bộ xương khô trắng lắc lư đi loanh quanh.

Bây giờ Lê Chiêu đã chướng mắt mấy con quái tầng dưới chót này. Nó mà cản đường thì tiện tay xử, gia tăng chỉ số cho vòng tay oán niệm, còn mấy con ở xa hơn chút thì cô lười ra tay.

Dần dà, mật độ bộ xương khô trắng càng lúc càng dày, gió thổi qua bên người cũng lạnh buốt, càng nhiều đốm lửa lân xanh u ám lơ lửng giữa không trung.

Lê Chiêu tinh mắt, trông thấy dưới đất mọc một loài cây phát ra ánh sáng giống hệt lửa lân. Cô lập tức ngồi xổm xuống, bắt đầu thu thập.

[Thu thập thất bại.]

[Thu thập thất bại.]

[Thu thập thành công, nhận được Huỳnh Quang Thảo *1.]

[Tự động học được kỹ năng [Kỹ năng thu thập], cấp hiện tại: 1.]

Lần này không xuất hiện phần thưởng “người đầu tiên học kỹ năng sinh hoạt”, hẳn đã có người khác sớm nhặt được tài nguyên ngoài trời và kích phát học tập kỹ năng thu thập.

Cato đảo mắt nhìn xung quanh, dường như nhớ ra nơi này quen thuộc. Thấy Lê Chiêu tiếp tục tìm Huỳnh Quang Thảo, hắn liền mở miệng:

“Đại nhân cũng cần loại nguyên liệu này à? Tôi biết gần đây có một nơi mọc rất nhiều.”

Lê Chiêu nhíu mày: “Nhưng với thực lực hai chúng ta hiện tại, liệu có đến gần được không?”

Cô sợ Cato quen thuộc địa hình nên lỡ quên mất sức mạnh bây giờ đã không còn như xưa.

Cato gật đầu: “Chỉ cần cẩn thận hơn, thì cũng không nguy hiểm đến thế.”

Thế là Lê Chiêu để hắn dẫn đường.

Đi không bao xa, từ bụi đất nghiêng nghiêng bỗng lóe sáng một lưỡi dao găm đâm thẳng tới.

Lê Chiêu xoay người dựng vũ khí đỡ đòn, chỉ thấy một bộ xương khô cầm dao găm xuất hiện từ phía sau họ tự lúc nào, hốc mắt trống rỗng lạnh lẽo dán chặt lên người cô. Trên bộ giáp rách tả tơi của nó còn bám đầy rêu xanh ẩm ướt giữa những khe xương sườn.

Bộ xương khô sát thủ.

Vũ khí là dao găm. Đặc điểm âm thầm lẻn đến sau lưng mục tiêu để tung đòn tập kích.

Loại quái này linh hoạt khó bắt, xuất quỷ nhập thần, độ nhanh nhẹn cực cao, nhưng lại cực kỳ mỏng máu. Một khi bị Lê Chiêu và Cato kìm chân, chỉ cần vài đòn là tiễn nó về nơi chín suối.

Ngoài chút kinh nghiệm, chúng chỉ rớt ra tiền đồng cùng xương cốt.

Đi thêm một đoạn, trước mắt Lê Chiêu xuất hiện vài bộ xương khô binh lính. Chúng khoác áo giáp rỉ sét, tay cầm trường kiếm, bước đi tập tễnh, tiếng xương khô cọt kẹt va vào nhau.

Ánh mắt Lê Chiêu lập tức sáng lên khi thấy trường kiếm trong tay chúng. Không chút do dự, cô chủ động lao đến tấn công.

Đánh liền một hơi hạ gục bốn bộ xương binh lính, vậy mà chẳng rớt nổi cây trường kiếm nào. Ngược lại, cô nhặt được [Kết tinh hài cốt rách nát] * 3.