Chương 20

Thừa lúc đối phương còn chưa phát hiện ra mình, Lê Chiêu nhanh chóng tận dụng dây mây và cành cây xung quanh làm sẵn vài cái bẫy đơn sơ, sau đó cùng Cato mở màn tấn công con tinh anh quái lơn rừng nanh sắt kia.

Nghỉ ngơi một thời gian ngắn, pháp lực của Cato đã hồi phục hơn nửa. Phát đầu tiên hắn liền bắn ra một mũi tên băng mang theo sát thương ma pháp!

Lợn rừng nanh sắt vốn đã bị thương ở chân trước, nay lại bị băng kết tinh bám quanh, hành động chậm chạp hơn. Lê Chiêu lập tức chớp lấy thời cơ, lao lên công kích. Thấy lợn rừng chuẩn bị xung phong, cô vội vàng đổi hướng né tránh.

Trong lúc lao lên, lợn rừng nanh sắt chỉ có thể chạy thẳng. Đây là kinh nghiệm mà cô đã rút ra sau khi gϊếŧ không ít đồng loại của nó. Vì vậy, dưới sự dẫn dụ khéo léo của Lê Chiêu, nó lao đầu vào bẫy dây mây. Tuy bẫy chỉ có thể giam chân lợn rừng vài giây, nhưng cũng đủ cho cô giành được kha khá cơ hội.

Máu của lợn rừng nanh sắt giảm xuống còn khoảng một phần ba. Cato lập tức bắn ba mũi tên mang thuộc tính. Pháp lực trong người hắn gần như cạn kiệt, nhưng ba con số sát thương hiện rõ trên đầu con quái, khiến nó càng thêm khốn đốn.

Lê Chiêu liếc nhanh thanh máu của mình chỉ còn chưa tới một nửa. Không chút do dự, cô lôi ra một lọ thuốc hồi máu lấy được từ bảo rương, ừng ực uống cạn, lập tức hồi lại 50 máu.

Không còn cách nào khác, Cato vốn là cung thủ máu giấy, chỉ cần bị lợn rừng đâm trúng một cái là xương cốt nát vụn. Vì vậy chỉ có cô mới đủ sức đỡ ở tiền tuyến, mất máu là điều không tránh khỏi.

Máu đã được kéo về mức an toàn, Lê Chiêu tiếp tục vung gậy gỗ, vừa đấu trí vừa đấu lực với con quái tinh anh, cuối cùng cũng đánh bại nó.

Đống chiến lợi phẩm rơi vãi đầy đất:

Tiền đồng ×13.

Thịt thú ×5.

Da thú chất lượng tốt ×1.

Nanh sắc bén ×2.

Một trang bị lam, một trang bị lục.

Lê Chiêu nhặt lên trước món trang bị màu làm.

[Ủng ngắn da thú nhẹ nhàng]

[Phẩm chất: Lam.]

[Hiệu quả: Nhanh nhẹn +3, Tốc độ di chuyển +5%.]

[Độ bền: 200/200.]

Chỗ trang bị giày của Lê Chiêu vẫn để trống. Đôi ứng ngắn màu lam này tới thật đúng lúc.

Trong trận chiến vừa rồi, nếu không nhờ điểm nhanh nhẹn được tăng thêm từ chiếc vòng tay Oán Niệm, nâng lên 7 điểm, chưa chắc cô đã né nổi từng ấy cú lao của lợn rừng nanh sắt. Có thể thấy, dù thuộc tính nào cũng có giá trị riêng, thêm được chút nào hay chút đó.

Tiếp đó là món một vũ khí màu lục. Vừa hay cô đang thiếu vũ khí thuận tay. Thế nhưng xem xong thông số, sắc mặt cô có chút thất vọng.

[Dao găm tinh khiết.]

[Phẩm chất: Lục.]

[Sát thương: 6 - 8.]

[Độ bền: 80/80.]

[Yêu cầu: Không.]

So với gậy gỗ, dao găm này rõ ràng có sát thương cao hơn nhiều. Nhưng Lê Chiêu lại không quen dùng. Có chiến sĩ nào lại đi cầm dao găm dí sát quái bao giờ.

Dù vậy, tạm dùng thì vẫn chấp nhận được.

Thu dọn toàn bộ chiến lợi phẩm vào ba lô, cô phát hiện balo đã gần như chật kín. Tuy chưa có nhiều nguyên liệu lắm, nhưng đủ loại linh tinh chiếm hết chỗ.

Thôi đành chờ khi về lãnh địa thì xử lý sau.

Đã chiến đấu cả ngày hôm nay, thể lực tiêu hao lớn. Lê Chiêu dẫn Cato quay về lãnh địa, kết thúc chuyến đi săn.

Trong lãnh địa, đã có thêm không ít người chơi tụ tập. Kỳ bảo hộ tân thủ vừa kết thúc, ai cũng sốt sắng tìm chỗ dừng chân an toàn.

Lê Chiêu nhìn qua Cato, chắc chắn rằng hắn đã che kín toàn thân trong áo choàng, mới yên tâm bước vào trong.

Bên đống lửa trại, nhiều người chơi đang ngồi tán gẫu:

“Lãnh địa này mới thành lập, còn trong kỳ bảo hộ. Nhưng chờ thời gian bảo hộ, quái vật sẽ chạy vào tấn công bọn mình hả? Nếu vậy thì phải làm sao giờ?”

Có kẻ lạc quan đáp: “Thì lại tìm lãnh địa mới lập khác, tận hưởng bảo hộ tân thủ tiếp. Như thế thì chả phải lúc nào cũng an toàn?”

Có người lập tức phản bác: “Nghĩ dễ vậy? Hệ thống trò chơi không đời nào để hở kẽ hở lớn như thế.”

Dù không biết cơ chế xuất hiện lãnh địa, nhưng mà không ảnh hưởng những người khác ảo tưởng.

Một người khác chen vào: “Dù có đi nữa, làm sao ông biết ở đâu có lãnh địa mới? Muốn tới đó, thì cũng phải xuyên qua vô số khu vực quái tập trung. Cũng nguy hiểm như nhau thôi. Thế thì ở lại lãnh địa quen thuộc vẫn hơn chứ”

Lại có người hớn hở: “Ngoài cửa có tháp cung tên phải không? Xây thêm vài cái, quái đến thì bị nó bắn chết. Mọi người chưa chơi game thủ thành bao giờ à? Lãnh địa chắc chắn có cơ chế bảo hộ dân cư. Haizz, giá mà mình là lĩnh chủ thì tốt, không cần ra ngoài đánh quái, mỗi ngày chỉ cần thu phí vào cửa, xây công trình, vừa an toàn vừa nhàn nhã.”

Mỗi ngày ở trong lãnh địa đều phải nộp một khoản phí mà người chơi hay gọi là phí vào cửa.

Lê Chiêu đi ngang qua thầm nghĩ: Mấy bạn nghĩ nhiều quá rồi. Lĩnh chủ cũng phải tự đi đánh quái thôi.