Chương 19

Giai đoạn bảo hộ tân thủ kết thúc. Từ giờ mới là lúc trò chơi khắc nghiệt bắt đầu bộc lộ bản chất thật sự.

Một người chơi vừa thấy một con sói xám lao đến, lập tức không hề sợ hãi lao lên, toan ra tay trước. Nhưng con sói đã nhảy bổ tới trước một bước, răng nanh sắc bén cắm phập vào cánh tay hắn ta. Cơn đau nhức nhắc nhở hắn giờ đã không có trạng thái vô địch. Hắn toát mồ hôi hột, quay đầu định bỏ chạy.

Nhưng mới chỉ vài bước đã bị sói xám đuổi theo, nó nhảy bổ lên, cắn thẳng vào yết hầu. Một cú chí mạng hiện lên trên đầu, kèm theo hiệu ứng mất máu liên tục. Giãy giụa được vài giây, cuối cùng hắn không cam lòng hóa thành ánh sáng trắng, tan biến giữa trời đất.



“Rõ ràng đã đánh cả đống bộ xương khô trước rồi, sao con này lại khó gϊếŧ thế ta?”

Một người chơi vừa né đòn tấn công của bộ xương cầm đao, lợi dụng lúc nó rút vũ khí liền phản kích một đòn. Sau đó hắn không hề ham chiến mà lập tức xoay người bỏ chạy, mượn các vật cản xung quanh để ẩn thân, kích hoạt kỹ năng di chuyển. Khi máu chỉ còn khoảng 20%, cuối cùng cũng hạ gục được bộ xương khô kia.

“Không trách được đánh mãi không chết, thì ra đây là binh lính xương chứ không phải loại bạch bộ xương khô.” Hắn kiểm tra chiến lợi phẩm vừa rơi ra, mừng rỡ hét to:

“Trời ơi, nó rớt vũ khí đao nè! Còn cái này… cái gì mà sáng lấp lánh thế?”

Chữ “Tinh thể Lĩnh Chủ” hiện lên chói mắt. Người chơi cố kìm nén sự phấn khích rồi biến mất khỏi chỗ cũ.



“Dẫn nhiều quái như vậy về đây, ông bị điên à? Giờ không còn là thời kỳ bảo hộ nữa đâu!”

“Lão Vương bị thương rồi! Mau cứu hắn!”

“Đừng đứng đó nữa, chạy mau! Muốn chết à?”

Người phụ trách dẫn quái lỡ tay kéo theo bốn, năm con một lượt về đội. Không kịp phản ứng, mấy người chơi chiến sĩ tuyến đầu đã bị tập kích liên tiếp, máu tụt không phanh rồi gục ngay tại chỗ. Nhìn thấy cảnh tượng đó, cả đội hoảng loạn tháo chạy, tán loạn khắp nơi. Đội hình tan rã hoàn toàn.

Khi đã thoát khỏi khu vực nguy hiểm, điểm lại số người, một đội gần mười người giờ chỉ còn một nửa sống sót. Và đây mới chỉ là ngày đầu tiên sau khi kết thúc giai đoạn bảo hộ tân thủ.

Một người nhỏ giọng chửi thề:

“Chết tiệt, ai thèm chơi cái trò chết tiệt này nữa chứ! Tôi phải về!”

Mà bây giờ, trong rừng cây, Lê Chiêu đang theo dõi con mồi của mình.

Bên hồ nước, một bầy lợn rừng toàn thân phủ lớp lông xám nâu hoa văn kỳ dị đang lăn lộn tung tóe. Con nào con nấy cao hơn nửa người, quanh đầu còn mọc ra một vòng sừng nhọn dài sắc bén. Nhưng thứ khiến người ta rùng mình hơn cả chính là cặp nanh khổng lồ cong quặp trên mõm chúng, sáng loáng và nguy hiểm. Chỉ cần tưởng tượng cảnh bị đôi nanh ấy xuyên thẳng qua, thì biết ngay là kết quả sẽ thảm thiết cỡ nào rồi.

Lê Chiêu đưa tay ra hiệu cho Cato, đang ẩn mình trên cành cây cao. Nhận được tín hiệu, Cato lập tức kéo cung, một mũi tên ánh lam u tối lao ra từ góc độ hiểm hóc, găm trúng chân sau một con lợn rừng đứng bên ngoài.

Con thú trúng thương gầm lên giận dữ, lập tức lao về hướng mũi tên phóng tới. Trong khi đó, bầy còn lại vẫn tiếp tục ngụp lặn thỏa thuê trong hồ, khiến mặt nước đυ.c ngầu lan rộng.

Ngay khi con lợn rừng bị dẫn dụ tiến đến gần chỗ Cato ẩn nấp, Lê Chiêu từ bên hông bất ngờ xông ra. Nắm chặt [Gậy Gỗ Thô Chế], cô giáng mạnh xuống đầu nó, sát thương hiện lên là [-9].

Quái lợn rừng này không chỉ tấn công hung hãn, mà lớp da dày của chúng cũng vô cùng khó phá. Dù hiện tại nhờ vào vòng tay Oán Niệm mà Lê Chiêu đã có 13 điểm sức mạnh tương đương một người chơi cấp bốn cấp năm nhưng khi đối đầu với loại quái này, sát thương thực cũng không cao cho lắm.

Cần phải nhanh chóng thay vũ khí mới thôi. Gậy Gỗ Thô Chế không có thể làm Lê Chiêu Thỏa mãn nữa rồi

Trong lòng vừa lóe lên suy nghĩ, tay Lê Chiêu vẫn không ngừng tấn công. Liên tiếp giáng thêm hai cú nữa, cô lập tức lùi lại, tránh đòn phản công dữ dội. Con thú gầm vang lao tới, hất đổ một gốc cây non chắn đường, bụi đất tung mù mịt. May mà Lê Chiêu né kịp, chỉ bị sượt qua vạt áo.

Trên cây, Cato không hề dừng lại, từng mũi tên liên tiếp lao xuống như xé gió. Sau một hồi giao chiến căng thẳng, con lợn rừng to lớn cuối cùng cũng đổ sầm xuống đất.

Rơi: Tiền đồng ×5, Thịt thú ×2, Da thú ×1, Kinh nghiệm +10.

Lê Chiêu mất một ít máu, bèn tạm thời ngồi nghỉ để hồi phục. Sau khi máu đầy trở lại, cô và Cato tiếp tục áp dụng chiến thuật cũ, lần lượt dẫn từng con ra khỏi bầy, rồi tiêu diệt dần.

Trong một trận hạ gục, ngoài tài nguyên thường lệ, còn rơi ra thêm một món trang bị.

[Áo giáp ngực da thú kiên cố]

[Phẩm chất: Xanh lục.]

[Hiệu quả: Phòng ngự +5, Thể chất +3.]

[Độ bền: 80/80.]

[Yêu cầu trang bị: Sức mạnh 7.]

So với [Áo giáp gỗ thô ráp] cô đang mặc, thì cái này có chỉ số tốt hơn hẳn. Không chút do dự, Lê Chiêu lập tức thay vào bộ giáp mới.

Giờ đây, bên hồ chỉ còn lại một con lợn rừng đơn độc. Hình như nó cũng ý thức được đồng bọn mình biến mất quỷ dị, đôi mắt nó cảnh giác quét khắp bốn phía.

Quan sát kỹ, Lê Chiêu phát hiện con này thân hình còn to lớn hơn những con trước một vòng. Cô lập tức tung kỹ năng [Thấu thị], và đúng là nó không phải lợn rừng bình thường, mà là quái tinh anh [Lợn rừng nanh sắt].