Thời gian gấp gáp, cô vừa nghĩ vừa lục tung quan tài.
[Áo choàng bóng ma.]
[Phẩm chất: Lam.]
[Hiệu quả: Nhanh nhẹn +8.]
[Độ bền: 200/200.]
[Kỹ năng: Xuyên qua bóng ma (dịch chuyển tức thời trong phạm vi 50m bóng ma, hồi chiêu 30s).]
[Yêu cầu: Nhanh nhẹn 10.]
Áo choàng bóng ma rất thích hợp cho thích khách hoặc cung thủ, nhưng không phù hợp với hướng phát triển của cô. Mà cô cũng không đủ nhanh nhẹn để mặc, thôi chờ sau này người chơi giàu lên thì lấy ra giao dịch.
Trong quan tài còn lại hai bình thuốc hồi HP 50, một kết tinh hỏa cao cấp, và một viên đá màu đen.
Cô tưởng viên đá đó là kết tinh thuộc tính gì đó, không ngờ cầm lên mới phát hiện dòng chữ:
[Tinh thể linh hồn (Cato): Chứa đựng một phần linh hồn vong linh. Người sở hữu có thể điều khiển vong linh.]
Cô nhìn cung thủ xương khô nơi xa, người nọ đang rất đau khổ, mà suy yếu đến mức không thể đứng lên. Hồn hỏa trong hóc mắt cũng ảm đạm như sắp tắt. Lê Chiêu bước lên trước đặt tinh thể linh hồn trong lòng ngực hắn:
“Ông chính là Cato phải không?”
Tên cung thủ xương khô sững người.
Tinh thể linh hồn là vật dùng để khống chế vong linh, có nó chính là chủ nhân của hắn, nhưng mà cô lại không làm thế ngược lại không hề chần chừ mà cho hắn.
Nhưng mà hắn lại không chần chừ, cầm tinh thể giải trừ mệnh lệnh đang tra tấn mình chết đi sống lại.
Lê Chiêu: “Ông thả rương cho tôi, tôi trả lại tinh thể linh hồn cho ông, coi như huề nhau nhá.”
Cato khôi phục đôi chút, chậm rãi mở miệng: “Cô lấy những thứ này là gặp chuyện đó.”
“Chuyện gì?” Lê Chiêu hỏi.
Cato chậm rãi kể lại: Nơi đây từng là điểm hẹn giữa một pháp sư vong linh hùng mạnh và hậu bối. hắn có bảo vật muốn cho hậu bối. Vì hậu bối đến trễ, pháp sư để lại báu vật rồi rời đi, lo bị lấy mất nên đã chọn một người canh giữ.
Hắn, Cato vốn là người có năng lực xuất chúng, bị pháp sư gϊếŧ rồi biến thành vong linh chỉ để làm người trông đồ, đúng là tai bay vạ gió.
Dù giữ được ký ức khi còn sống, hắn vẫn bị tinh thể linh hồn điều khiển, không thể làm trái lệnh của vong linh pháp sư.
Đau đớn nhất là, vong linh pháp sư thậm chí chẳng buồn mang theo tinh thể đó. Hắn ta chỉ ném nó vào quan tài, còn Cato thì bị nhốt bên ngoài, chỉ một bước cũng không thể vượt qua nổi.
Không biết là pháp sư vong linh kia có sung sướиɠ không hay đã quên sạch chuyện này khi giam cầm Cato, ngăn cản mọi người giúp hắn được tự do.
Vài câu hỏi của Lê Chiêu làm Cato thấy bi ai, hắn tình nguyện để linh hồn chi hỏa đốt sạch cũng muốn làm trái lại mệnh lệnh, không muốn bị kẻ thù khống chế, có lẽ như này cũng là giải thoát rồi.
“Ông ở đây bao lâu rồi?” Cô hỏi.
Cato im lặng một lúc: “… Bốn mươi bảy năm.”.
“… Cảm ơn ông.”
Lê Chiêu khẽ nói, đeo vòng tay Oán Niệm lên, rồi xoay người định rời khỏi nghĩa địa.
Lê Chiêu đang định rời đi, thì đúng lúc này, một thông báo bật ra trước mắt:
[[Cato] xin được trở thành tùy tùng của bạn. Có chấp nhận không?]
Lê Chiêu giật mình.
Trong trò chơi thời tận thế giáng lâm này này, người chơi có thể thu nhận hai ma sủng và tối đa năm tùy tùng. Ma sủng bắt buộc phải là ma thú có trí tuệ nhất định, chỉ có quái tinh anh hoặc là Boss mới phù hợp yêu cầu.
Hơn nữa, để ký kết khế ước ma sủng, người chơi còn cần đến đạo cụ quý hiếm và đắt đỏ. Đã vậy, một khi ma sủng tử vong, cũng không thể hồi sinh. Vì thế, không chỉ khó để thu phục ma sủng, mà khi đã có được rồi, người chơi còn phải coi như bảo vật mà cung phụng. Trong chiến đấu, họ thà tự thân xông lên trước, chứ nhất quyết không để ma sủng bị thương tổn.
So với ma sủng, việc chiêu mộ tùy tùng lại đơn giản hơn rất nhiều. Chỉ cần là sinh vật có trí tuệ hình người hoặc chủng tộc dạng người là được. Thậm chí có người chơi còn mời mấy NPC nông dân chẳng có sức chiến đấu gì làm tùy tùng, chỉ cần cho chút lợi ích là họ gật đầu ngay.
Tuy nhiên, cũng có kẻ lợi dụng cơ chế cho phép thay đổi tùy tùng sau khi chúng tử vong, liền lôi đám nông dân pháo hôi đi làm bia đỡ đạn. Nhưng hậu quả là sau khi một tùy tùng chết trận, những người còn lại sẽ mất lòng tin nghiêm trọng. Chỉ cần có cơ hội, họ sẽ quay đầu bỏ trốn, mất hút không tăm tích.
Những tùy tùng bỏ trốn sẽ không còn chịu sự điều khiển của người chơi, nhưng vẫn chiếm một suất trong danh sách tùy tùng. Khi ấy, người chơi chỉ biết ôm đầu hối hận, vội vàng lên diễn đàn cảnh báo: NPC cũng có mạng sống, đừng dại mà coi thường.
Lê Chiêu đưa ánh mắt dò xét nhìn Cato. Người này vừa mới khó khăn lắm mới được tự do, sao lại chủ động muốn trở thành tùy tùng của cô?