Chương 12

Lê Chiêu rời khỏi khu nhà, nghĩ bụng đêm nay chắc mình khỏi cần quay lại đây nữa rồi.

Đúng lúc đó, cô nghe một tiếng “rắc” rất khẽ. Nhìn xuống chân, viên gạch đá dưới chân đã nứt toác.

Không chỉ một viên, cứ mười viên thì sáu viên vỡ, rõ ràng không phải do cô mạnh đến mức giẫm nứt được gạch, mà là mấy viên đá ấy đã mục nát giòn rụng như bị thời gian bào mòn. Điều lạ là... cô nhớ rõ con đường này mới được trải lại năm ngoái mà?

Tận thế giáng lâm.

Những chữ ấy bất chợt lóe lên trong đầu cô.

Nhớ lại mỗi lần về nhà thấy đường cứ như xa thêm, nhớ lại bao lần vô thức liếc nhìn khung cảnh xung quanh… cái cảm giác quen thuộc ấy cứ khiến cô có ảo giác mình vẫn đang ở trong game.

Cuối cùng thì chỉ có quái vật bước vào hiện thực, hay còn thứ gì khác nữa đang âm thầm ăn mòn thế giới này?

Cô lắc đầu xua đi những suy nghĩ ấy. Dù gì hôm nay cũng là ngày cuối cùng trong thời kỳ bảo hộ, phải tranh thủ từng phút từng giây mới được.

Hôm nay, Lê Chiêu không đến công viên để săn Thụ Yêu.

Hôm qua cô đã điên cuồng cày quái, đánh Thụ Yêu đến mức làm hỏng cả cây gậy gỗ thô chế đầu tiên. Hiện tại, cô đang dùng cây gậy thứ hai, nhưng độ bền của nó cũng đã gần chạm ngưỡng nguy hiểm (13/30).

Trong Tận thế giáng lâm, khi độ bền của vũ khí về 0, chúng sẽ hư hỏng hoàn toàn. Tất nhiên, nếu có nguyên liệu vẫn có thể sửa chữa được. Tuy nhiên, những món vũ khí màu trắng cơ bản như thế này vốn không có giá trị để sửa chữa, mà bây giờ cũng chẳng có nơi nào để sửa nếu muốn.

Mất vũ khí sẽ khiến hiệu suất đánh quái tụt dốc không phanh. Theo kinh nghiệm của Lê Chiêu, hiện tại chỉ có bạch cốt khô là quái tương đối dễ rơi ra vũ khí. Vì vậy, mục tiêu đầu tiên trong hôm nay của cô chính là: săn bạch cốt khô.

Lê Chiêu men theo hướng ngoại ô hẻo lánh mà tiến bước. Cô nhớ khu vực đó có một nghĩa địa công cộng quy mô lớn. Cũng chính vì gần khu nghĩa địa này mà giá bất động sản ở khu dân cư lân cận rẻ hơn hẳn những nơi khác, nhờ vậy cô mới đủ tiền mua một căn hộ nhỏ, dù sao thì Lê Chiêu cũng không hề kiêng kỵ mấy chuyện mê tín ấy.

Nếu bạch cốt khô thích tụ tập, thì chắc chắn chúng sẽ ưu tiên nơi như vậy, đúng chứ?

Cô vừa tiến vào vùng lân cận khu nghĩa địa công cộng đã lập tức cảm thấy không khí quanh đây lạnh hẳn đi mấy độ. Trước mắt là từng ngôi mộ thấp bé, bia đá loang lổ đến mức chẳng còn nhìn ra nổi chữ gì khắc trên đó. Lê Chiêu khẽ nhíu mày, cô nhớ rõ trước đây nghĩa địa này đâu có âm u như vậy?

Tuy nhiên, đúng như cô dự đoán, ở đây có rất nhiều bạch cốt khô.

Nhược điểm của bọn chúng là phần đầu. Lê Chiêu dùng cây gậy gỗ nhặt được từ xác của một con bộ xương trước đó, không hề nương tay mà nhắm thẳng vào đầu từng con bạch cốt khô để tấn công. Lực tay vừa đủ, không đến mức làm đau tay, nhưng vẫn đủ để khiến quái gục tại chỗ.

Đánh bạch cốt khô một hôi lâu nhưng không rơi gậy gỗ thô chế mà lại rơi một món trang sức.

[Vòng cổ gai xương.

Phẩm chất: Trắng.

Hiệu ứng trang bị: Trí lực +2

Độ bền: 30/30.

Yêu cầu trang bị: Không.]

Một món trang sức tăng trí lực thì chẳng có nhiều tác dụng gì với Lê Chiêu. Cô tiện tay ném nó vào ba lô, tính giữ lại để sau này giao dịch với người chơi khác.

Hôm nay đúng là không gặp may lắm. Sau khi càn quét cả vùng nghĩa địa, biến nơi này thành khu đất sạch không còn bóng xương khô, cuối cùng khi cây Gậy gỗ hoàn toàn hư hỏng, thì mới rơi ra một cây Gậy gỗ thô chế khác.

Gậy gỗ đã đến tay, Lê Chiêu chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, trong làn sương mù mờ ảo, cô bất chợt nhìn thấy một bóng dáng khác thường.

Một bộ xương khô khoác giáp da, tay cầm trường cung, sau lưng đeo túi tên. Khác hẳn với những bộ xương khô thông thường với hốc mắt trống rỗng, kẻ này lại có hai đốm hồn hỏa lập lòe trong hốc mắt.

Thêm vào đó là bộ trang bị hoàn chỉnh tỏa ánh sáng ngũ sắc nhàn nhạt, ít nhất cũng là tinh anh quái. Thậm chí nếu là Boss cũng không phải chuyện lạ.

Theo lẽ thường, Lê Chiêu hiện chỉ mới cấp 2, lại còn đơn thương độc mã, không nên dại dột đυ.ng vào một quái vật tinh anh được trang bị đầy đủ thế này. Nhưng vì đang có hiệu ứng vô địch tạm thời từ sự kiện tân thủ, cô vẫn quyết định tiến lại gần xem xét thực hư.

Thận trọng tiến lại gần và quan sát một lúc, Lê Chiêu nhanh chóng phát hiện tên cung thủ xương khô này dường như đang canh giữ vật gì đó, phạm vi hoạt động cũng rất hạn chế.

Khi đến đủ gần, cô mới thấy phía sau nó có một cỗ quan tài.

Không biết từ bao giờ sương mù đã dày đặc, sắc trời mờ mịt, ánh sáng dị thường từ khe nắp quan tài hắt ra một vệt sáng nhàn nhạt.

Phản xạ đầu tiên của Lê Chiêu là… đây có thể là một bảo rương?

Cô muốn nhìn kỹ hơn nên tiến thêm một bước. Ngay lập tức, một mũi tên mang theo ánh sáng lam u ám xé gió bay tới, cắm phập xuống đất ngay trước mũi giày cô, không lệch một tấc.

Rõ ràng là cảnh cáo.

Lê Chiêu ngẩng đầu, bắt gặp ánh nhìn trống rỗng từ hốc mắt của bộ xương khô cung thủ. Hồn hỏa lập lòe bên trong như gợn lên cảm xúc âm thầm.