Ánh mắt nó trở nên dịu dàng, vài lần há miệng, nhưng không nỡ cắn Dương Mặc.
"Xin lỗi nhé, dù sao thì... chúng ta không cùng một loài."
Dương Mặc khẽ nói trong vòng tay của hải yêu.
[Lý trí dưới 50, bạn rơi vào trạng thái điên cuồng, sức mạnh tăng 2, nhanh nhẹn tăng 1, thể chất tăng 1, tinh thần giảm 2, miễn nhiễm hầu hết trạng thái tinh thần bất thường...]
Không biết từ lúc nào, Dương Mặc đã rút súng hỏa mai ra, áp vào người hải yêu, nhắm thẳng vào đầu nó.
Hải yêu phát hiện ra điều bất thường thì đã quá muộn rồi.
Ầm!
Tiếng súng chói tai, mang theo dư âm rung động.
Lần này khẩu súng hỏa mai không phụ lòng mong đợi, phát súng đầu tiên đã nổ, tiếng vang vọng khắp hang động.
Khúc xương gãy sắc nhọn dắt ở thắt lưng quần xem ra không có tác dụng rồi.
"Anh có thể chống lại mê hoặc ư? Vậy trước đó anh làm sao vậy, chủ động đi theo chúng tôi?"
Đôi mắt đỏ tươi của Tô Na đầy vẻ khó hiểu và hoang mang.
"Súng của anh có tiếng kêu quái dị quá, sao còn làm tôi mất một chút lý trí nữa!"
Mới mất có một chút thôi...
Dương Mặc lập tức nắm bắt được điểm mấu chốt.
Người phụ nữ này quả nhiên không bình thường! Ngay cả Dương Mặc với tinh thần cao tới 8 điểm, lần đầu nghe tiếng súng này cũng mất 3 điểm lý trí!
Dương Mặc không định giải thích, lùi lại một bước, nhìn thi thể không đầu của hải yêu từ từ đổ xuống, không ngừng co giật.
Nước dịch màu đỏ sẫm nhớp nháp và một phần thịt nát bắn tung tóe khắp người Dương Mặc.
Tô Na lập tức chạy tới, nhìn thi thể hải yêu, trong mắt có vài phần tiếc nuối.
"Súng của anh mạnh quá, có thể đừng bắn vào đầu không, để lại một cái đầu hải yêu nguyên vẹn cho tôi?"
Cô không biết từ đâu lấy ra một cái chai, bắt đầu thu thập máu, mô não, và chất nhờn trên cơ thể hải yêu này.
"Cô đang làm gì vậy, hải yêu này là tôi gϊếŧ, chiến lợi phẩm thuộc về tôi!"
Dương Mặc nhíu mày, lập tức nhặt một miếng thịt vụn bỏ vào túi, nhắc nhở Tô Na.
Dù sao gacha chỉ cần một lượng nhỏ mô, sau đó thi thể quái vật sẽ được hệ thống thu hồi, ngăn chặn khả năng gacha hai lần từ cùng một thi thể.
Tô Na nghe vậy, cũng dừng động tác, ngẩng đầu nhìn Dương Mặc, suy tư.
"Thế này nhé, anh để lại cho tôi một thi thể nguyên vẹn nhất, tôi sẽ đưa cho anh tất cả tài nguyên trên thuyền, cộng thêm một tháng chỉ dẫn hải đồ. Sao hả?"
Dương Mặc chỉ suy nghĩ một lát rồi đồng ý.
Hải yêu này chiến lực không bằng kẻ chết đuối, không có tiếng hát, phần lớn đàn ông trưởng thành cầm giáo đều có thể đơn độc tiêu diệt nó trên đất liền.
Vì vậy, chiến lợi phẩm của nó khả năng cao sẽ không tốt, không hữu ích bằng hải đồ.
"Trước đó cô nói, khoảng thời gian giữa hai đợt hải yêu về tổ là khoảng 15 phút đúng không?" Dương Mặc hỏi.
"Đúng vậy, ba lần khoảng cách thời gian lần lượt là 20 phút, 17 phút và 18 phút." Tô Na trả lời, tỏ vẻ nhớ rất rõ.
"Vậy cô phải thêm một dữ liệu mới, chưa đến hai phút!"
Dương Mặc kéo Tô Na một cái, kéo cô ta về phía mình.
Khoảnh khắc tiếp theo, hai con hải yêu lao ra khỏi vũng nước phía sau lưng Tô Na, vồ về vị trí Tô Na vừa đứng, nhưng vồ hụt.
Vừa nãy, Dương Mặc thấy mặt vũng nước xuất hiện gợn sóng, liền cảnh giác.
Khi thấy một cái đầu ló ra khỏi vũng nước, anh liền lập tức kéo Tô Na một cái, giúp cô tránh được một kiếp.
Hai con hải yêu nhỏ hơn rất nhiều nhảy ra khỏi vũng nước, nhìn thấy thi thể hải yêu trên mặt đất liền tức giận gào lên những tiếng "hứ hứ" đe dọa.
Làn da trắng nõn của chúng bắt đầu đỏ ửng, há miệng lộ ra hàm răng sắc nhọn.
Giai điệu du dương một lần nữa vang lên, lần này là song ca, âm thanh có chút chói tai, vang vọng khắp hang động.
Ngay cả Tô Na cũng bị âm thanh này làm cho đầu óc choáng váng.
[Tiếng hát chói tai nhưng du dương, lý trí của bạn giảm 5 điểm].