Một gia tộc mà muốn phế lập gia chủ là chuyện chấn động toàn tộc, ảnh hưởng đến cả các phân chi, tuyệt đối không thể qua loa định đoạt. Mà hôm nay Phần Thiên Bá dám mở miệng đề ra, cho thấy gã đã chuẩn bị thỏa đáng mọi bề.
Những năm qua, Phần Thiên Bá vẫn luôn ra sức lôi kéo một vài vị trưởng lão trong tộc đứng về phía mình. Chỉ cần những người này không phản đối, vậy thì việc phế bỏ Phần Thiên Quyết ắt sẽ thành công.
Thấy các vị trưởng lão trầm mặc không lên tiếng, Phần Thiên Bá liền vội vàng ra hiệu nháy mắt với nhị trưởng lão.
Nhị trưởng lão đưa mắt nhìn trái phải, thấy đại trưởng lão và tam trưởng lão vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ, liền ho nhẹ một tiếng, nói: “Kim Diễm Quốc ta xưa nay chỉ là một tiểu quốc vô danh, thường bị các nước láng giềng khinh rẻ, không có chỗ dựa nào vững chắc. Bệ hạ nhiều lần triệu kiến các thế gia đại tộc, mong muốn chúng ta có thể bồi dưỡng ra một người con cháu xuất chúng, được các tông môn lớn để mắt. Như vậy thì Kim Diễm Quốc cũng sẽ có chỗ dựa, không còn phải e ngại sự chèn ép từ các nước lân cận.”
“Nhiều năm như vậy, Kim Diễm Quốc rốt cuộc cũng chờ được đến giờ khắc này. Phần gia chúng ta xuất hiện một người như Phần Ương, hắn là thiên chi kiêu tử đầu tiên trong mấy năm gần đây của Kim Diễm Quốc được một trong lục đại tông phái của Thiên Diễn Lục tuyển chọn. Từ đó Kim Diễm Quốc cũng trở thành nước phụ thuộc dưới trướng Thanh Vân Tông, ngày sau nếu có gặp bất cứ tai họa gì, đều sẽ được Thanh Vân Tông ra mặt che chở.”
“Hiện giờ Phần Ương của Phần gia ta đã là đệ tử thân truyền trong hàng ngũ Thanh Vân Tông, thân phận địa vị cao quý, mà đã là phụ thân của Phần Ương thì địa vị của Thiên Bá tất nhiên cũng không thể quá thấp kém.”
Một đoạn nói xong, nhị trưởng lão không hề nhắc đến Phần Tu lấy một lời, chỉ toàn lời khen ngợi Phần Ương. Dụng ý của hắn ra sao, những vị trưởng lão còn lại đều nhìn thấy rõ ràng.
Tam gia Phần Thiên Ngân liền vội vàng tiếp lời: “Đại ca, chẳng phải trước đây không lâu, chất nhi Phần Ương còn gửi thư về nói rằng tông môn dự định gia tăng tài nguyên cấp cho Phần gia hằng năm hay sao? Nay chất nhi Phần Ương đã là đệ tử thân truyền thực thụ của Thanh Vân Tông, nếu như người trực hệ của hắn được làm gia chủ Phần gia thì tài nguyên nhận được mỗi năm chỉ có nhiều hơn chứ không có ít. Nếu vì tiếc nuối một thiên tài đã mất mà liên lụy đến một thiên tài khác đang được tông môn coi trọng, cuối cùng chẳng giữ được ai, vậy chẳng phải là thiệt hại gấp bội? Theo ta thấy, khoản tính toán này hẳn các vị cũng không đến nỗi hồ đồ như thế chứ?”