Đây là một loại trận pháp phụ trợ cao cấp trong Hoàng giai. Thối Thần Trận lại dựa theo cường độ rèn luyện mà chia thành ba cấp là cấp thấp, trung cấp và cao cấp. Với trình độ hiện tại của Tật Vô Ngôn, cũng chỉ có thể thử luyện chế ra Thối Thần Trận cấp thấp.
Nhìn vào bản vẽ trận pháp của Thối Thần Trận cấp thấp thì bên trên có không dưới trăm vạn đạo trận văn, Tật Vô Ngôn chỉ cảm thấy đầu mình như muốn phình to ra thêm một vòng.
Điều này khác xa so với lúc cậu chơi Trận Sư trong trò chơi. Trong trò chơi chỉ cần nhấn mấy cái nút là có thể luyện chế thành trận pháp, nhưng hiện tại thì lại không được như vậy. Từng đạo trận văn trên bản vẽ trận pháp đều cần cậu dùng tinh thần lực để khắc ghi từng nét, quả thực là một công trình đồ sộ.
Khi nãy khi dùng tinh thần lực xem xét cậu chỉ đại khái ghi nhớ tên trận pháp cùng cấp bậc, chứ hoàn toàn chưa nhìn kỹ bản vẽ trận pháp. Nếu phải xem từng trận pháp một cách kỹ càng, thì e rằng không có vài tháng thì chẳng thể nào xem hết được.
Sau đó Tật Vô Ngôn lại xem tiếp thủ quyết vận dụng trận pháp phụ trợ hoàng giai, cậu lập tức bị mấy dấu tay bên trong làm cho hoa cả mắt.
Bất quá nhờ đã từng xem qua bản vẽ trận pháp, nên lúc cậu xem thủ quyết cũng thuận lợi hơn nhiều. Thủ quyết cùng bản vẽ vốn dĩ đã tương ứng với nhau, Tật Vô Ngôn không xem từng bản một, mà trực tiếp tìm trong phần thủ quyết phụ trợ cao cấp Hoàng giai để tra thủ quyết tương ứng với Thối Thần Trận, nhờ vậy nên rất nhanh đã tìm được. Điều này cũng chứng thực cho suy đoán của cậu, nghĩ đến cái ngọc giản tài liệu sử dụng trận pháp phụ trợ hoàng giai còn lại thì chắc hẳn cũng tương ứng với hai cái trước.
Suy đoán này chẳng mấy chốc sẽ được nghiệm chứng.
Tật Vô Ngôn thu hồi tinh thần lực, tính toán trước tiên đi tìm một cái ngọc giản để ghi khắc lại toàn bộ bản vẽ, thủ quyết và tài liệu mà cậu cần, nếu không mỗi lần đều phải tìm lại từ đầu thì quá tốn thời gian.
Trên người cậu chỉ có một ngàn lượng bạc trắng do hệ thống ban thưởng, không biết một cái ngọc giản có giá bao nhiêu, cũng không biết chừng ấy tiền thì có đủ hay không.
Vừa mở cửa phòng đã liền thấy có vài người vội vã chạy về một hướng, hai gia phó canh ngoài cửa cũng không thấy đâu, có lẽ cũng đã đi rồi.
Tật Vô Ngôn cảm thấy kỳ quái, không biết là đã xảy ra chuyện trọng đại gì. Cậu nghĩ ngợi một chút rồi phóng xuất tinh thần lực, đuổi theo đám người ở phía trước cách đó không xa.