Chương 35

Tật Vô Ngôn đứng yên tại chỗ, có chút xấu hổ mà đưa tay gãi gãi mặt. Quan hệ giữa cậu và Phần Tu vốn cũng không thân thiết gì, hiện tại lại gặp tình huống như này thì thật không biết nên nói gì cho phải, chỉ có thể lúng túng mà an ủi một câu: “Biểu ca không cần lo lắng, công đạo tự tại nhân tâm, thị phi đều có đúng sai, ắt có ngày chân tướng sẽ được sáng tỏ.”

Phần Tu ngẩng mắt nhìn về phía Tật Vô Ngôn, ánh mắt kia nhìn rất kỹ, mang theo vài phần thâm ý khó lường.

Tật Vô Ngôn bị Phần Tu nhìn như thế thì nhất thời không nói ra được lời nào, càng lúc càng cảm thấy lúng túng, đứng ở nơi đó mà cứ thấy không được tự nhiên.

“Cảm ơn.”

Đúng lúc Tật Vô Ngôn đang lúng túng định cáo từ rời đi thì chợt nghe Phần Tu nói ra hai chữ ấy, cậu không khỏi kinh ngạc quay đầu nhìn lại, vừa vặn đối diện với đôi mắt đen thẳm của y.

“Tuy không rõ nguyên do ra sao, nhưng ta biết, chính là đệ khiến ta tỉnh lại.” Phần Tu chân thành nói.

Tật Vô Ngôn ngượng ngùng gãi gãi ót, cười gượng một tiếng: “Kỳ thực ta cũng không rõ vì sao lại như thế, tóm lại thì huynh có thể tỉnh lại là tốt rồi.”

Dù tỉnh lại thì cũng là một phế nhân, tu vi hiện tại chỉ là Luyện Thể Cảnh tầng ba. Trong lòng Phần Tu khẽ cười khổ. Với thực lực ấy, e rằng còn kém hơn cả những kẻ yếu kém nhất trong hàng hậu bối của gia tộc.

Dù thần trí không minh mẫn nhưng Phần Tu cũng chưa từng buông bỏ chuyện tu luyện, chỉ cần có cơ hội thì y sẽ luôn tự mình đến sân huấn luyện, lặng lẽ nhìn người khác luyện tập rồi âm thầm học hỏi theo.

Y khổ luyện suốt hai năm, vậy mà không tiến thêm được nửa bước.

Hai người chìm vào trầm mặc, Tật Vô Ngôn đối với vị biểu ca từng là thiên tài này cũng không khỏi tiếc nuối khôn cùng, đồng thời trong lòng lại dâng lên căm phẫn tận xương tủy với mặt tối tăm và bẩn thỉu trong nội bộ gia tộc. Trong đại gia tộc, vì củng cố thế lực và tranh quyền đoạt lợi mà giẫm đạp lẫn nhau, hết thảy thủ đoạn dơ bẩn hạ lưu đều không thiếu, những chuyện như vậy chưa từng hiếm thấy, mà Phần Tu cũng không phải là nạn nhân đầu tiên.

Tật Vô Ngôn từ chỗ Phần Tu trở về xong liền tự giam mình trong phòng, lấy quyển sách dày cộm mà Mịch Linh đưa ra, cuối cùng cũng có thể yên tâm mà chuyên tâm đọc kỹ nội dung bên trong.

Lật qua từng trang từng trang một, lúc này Tật Vô Ngôn rốt cuộc mới hiểu được ý của Mịch Linh.