Chương 34

Phần Thiên Quyết siết chặt nắm tay, mấy năm nay Phần Thiên Bá luôn lấy chuyện Phần Tu bị trục xuất khỏi tông môn, trở thành phế vật ra để làm cái cớ, dùng đó làm nổi bật nhi tử của gã là Phần Ương. Nay Phần Ương đang đắc thế tại Thanh Vân Tông, ngày sau Phần gia còn muốn dựa vào gã che chở, âm thầm lôi kéo không ít trưởng lão trong tộc đứng về phía mình, chỉ chờ thời cơ chín muồi để phế truất Phần Thiên Quyết khỏi vị trí gia trưởng.

Phần Thiên Quyết không xoay người lại, chỉ trầm giọng nói: “Dù phụ thân có khó khăn thế nào, cũng không thể trơ mắt nhìn nhi tử của mình chịu nhục như thế!”

Nói dứt lời, hắn liền giận dữ rời đi.

Phần Tu bất đắc dĩ nhìn sang Đỗ Nguyệt Dung: “Mẫu thân, người hãy giúp con khuyên nhủ phụ thân đi. Hiện tại chưa phải lúc để truy cứu chuyện này, bọn họ e rằng chỉ đang chờ cơ hội bắt lấy nhược điểm của phụ thân. Dù phụ thân có đưa ra chứng cứ thì các trưởng lão trong tộc cũng không vì một phế nhân như con mà đi đắc tội với Phần Ương, bởi vì tương lai cả gia tộc còn phải dựa vào hắn ta. Huống chi hiện giờ chúng ta vẫn chưa có chứng cứ trong tay, chỉ bằng lời nói của một mình con cũng sẽ không có ai tin.”

Đây là một sự thật hết sức tàn khốc, trên đại lục này thì thực lực chính là tất cả. Không có thực lực, vậy chỉ có thể mặc cho người giẫm đạp như một con kiến hèn mọn.

Phần Tu nhìn thấu hết thảy, mà những điều y có thể nghĩ tới vậy Phần Thiên Quyết lẽ nào lại không nghĩ đến sao. Chẳng qua phụ thân y không thể trơ mắt nhìn nhi tử chịu khuất nhục như thế mà vẫn phải nén giận chịu đựng, làm cha mẹ, bọn họ tuyệt đối không thể nào làm được chuyện ấy.

“Chuyện này phụ thân con sẽ tự có sắp xếp, con chỉ cần lo dưỡng cho tốt thân thể, những chuyện khác không cần nghĩ nhiều.” Vốn ôn nhu hiền hậu như Đỗ Nguyệt Dung mà lúc này cũng không đáp ứng lời thỉnh cầu của nhi tử, nàng chỉ dặn y nghỉ ngơi cho tốt rồi theo Phần Thiên Quyết rời khỏi phòng.

Xem ra, đến cả Đỗ Nguyệt Dung cũng không định nhẫn nhịn nữa.

Phần Thiên Quyết và Đỗ Nguyệt Dung vừa đi, trong phòng cũng chỉ còn lại có Tật Vô Ngôn và Phần Tu, hai người cứ thế mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Phần Tu bất đắc dĩ thở dài, y đã đoán trước sẽ có kết quả như vậy nên vốn dĩ đã không định nói ra, nhưng rốt cuộc vẫn không chịu nổi phụ thân cứ truy hỏi mãi.