Chương 10

Người vừa đến chính là Tật Vô Dạng, tu vi đã đạt đến Luyện Thể tầng chín. Đối với Tật Vô Ngôn hiện tại thì cậu tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn, lúc này mà không chạy thì còn đợi đến khi nào!

Tật Vô Ngôn lập tức thu chưởng, quay đầu bỏ chạy.

"Tiện nhân! Xem ngươi chạy đi đâu!" Tật Vô Dạng vứt lại Tật Vô Hiến đang rêи ɾỉ không ngừng, đuổi theo Tật Vô Ngôn.

Tật Vô Ngôn dùng tốc độ cực nhanh mà chạy trối chết. Kỹ năng chạy trốn chính là thủ đoạn bảo mệnh của cậu, nếu không chỉ với tu vi Luyện Thể Cảnh hẹn mọn mà muốn trộm được dược liệu từ trong móng vuốt dị thú thì quả thật là chuyện không thể.

Không có chút bản lĩnh nào, cậu cũng đã không sống được đến bây giờ.

Tật Vô Ngôn trực tiếp chạy từ cửa sau rời khỏi Tật gia. Đám gia phó canh gác còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy Tật Vô Ngôn như một cơn gió lướt qua.

Con đường này là nơi Tật Vô Ngôn thường xuyên qua lại, đám gia phó canh cửa sau cũng rất quen mặt cậu. Ngày thường bị người khác ức hϊếp ở chỗ khác, có đôi khi bọn họ cũng sẽ trút giận lên người Tật Vô Ngôn.

Tất nhiên, bọn họ cũng không dám thật sự động tay với cậu. Dù Tật Vô Ngôn không bằng những đệ tử ưu tú trong gia tộc thật, nhưng so với đám gia phó như họ thì vẫn dễ dàng thắng được. Cách xả giận của họ thường chỉ là lén buông lời mỉa mai sau lưng, gọi một tiếng “con hoang”, rồi trưng ra vẻ mặt lạnh nhạt là cùng.

Nếu Tật gia thật sự xem Tật Vô Ngôn là người trong nhà, sao có thể để cậu mỗi ngày đều phải ra vào bằng cửa sau? Ngay cả tư cách đi từ cửa chính vào Tật gia mà cậu cũng không có.

Đến khi thấy thiếu gia Tật Vô Dạng đang đuổi theo Tật Vô Ngôn thì bọn họ mới sợ đến tái mặt, lo rằng Tật Vô Dạng sẽ trách tội bọn họ vì trông cửa không nghiêm, trong lòng thì âm thầm nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà Tật Vô Ngôn một lượt.

Nhưng Tật Vô Dạng hiển nhiên cũng không có tâm trạng để để ý đến bọn họ. Hắn thấy Tật Vô Ngôn chạy còn nhanh hơn thỏ, mà dù thực lực của hắn có cao hơn Tật Vô Ngôn mấy tầng cũng vẫn không đuổi kịp, lúc này đã tức đến mức sắc mặt xanh mét.

Tật Vô Ngôn quen đường quen nẻo lao thẳng vào con phố náo nhiệt, len lỏi giữa đám đông như cá chạch trơn tuột, dù Tật Vô Dạng có thực lực mạnh đến đâu cũng không thể khiến cả con phố đông đúc này lập tức bị dẹp sạch người, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tật Vô Ngôn thoắt cái đã biến mất không còn bóng dáng, hắn ta hận đến mức biểu tình cũng trở nên vặn vẹo.