Muốn lôi Tần Quỳnh đi thì chỉ còn cách chuốc say ông ta. Ông ta là một lão già nghiện rượu, say xỉn thì thích khoe khoang, hỏi gì cũng trả lời được.
Sau khi Tần Lập bán dưa hấu xong, anh đi mua hai bình rượu nhị oa đầu. Nhà Đổng Hồi Quy ở tầng ba, cậu ta về nhà trước.
Nhà anh ở tầng bảy. Khi lên đến tầng sáu, anh thấy một người phụ nữ đang ngồi ở cầu thang, ôm đầu gối và dựa vào tường.
Nhìn lại, chính là Mạnh Ninh.
Cô vùi đầu vào khuỷu tay, ánh hoàng hôn chiếu qua cửa sổ hành lang vào cô khiến mái tóc vàng úa của cô tỏa sáng rực rỡ.
Nghe thấy tiếng bước chân, cô ngẩng đầu khỏi vòng tay, trên trán có một vết đỏ kỳ lạ do bị đè quá lâu.
Nhìn thấy Tần Lập, cô hoảng hốt đứng dậy.
Tần Lập cũng có chút kinh ngạc khi nhìn thấy cô.
"Ba tôi đâu rồi?"
Mạnh Ninh trả lời anh bằng giọng khàn khàn bằng tiếng phổ thông: "Chú nói chú ấy đi thăm một người bạn."
Đây là điều Tần Lập không ngờ tới. Anh biết chỉ lấy chìa khóa thôi thì không thể khiến Tần Quỳnh thỏa hiệp, nhưng không ngờ khi ông ta đi tìm đám bạn xấu kia lại không mang theo Mạnh Ninh, để cô một mình ở nơi xa lạ, không lo bị lạc.
Nói vậy thôi chứ cô đúng là ngốc thật, không biết mình đã ngồi ngoài hành lang bao lâu rồi. Thậm chí xuống quán trà dưới lầu còn tốt hơn ở đây.
Tần Lập vòng qua cô rồi đi lên lầu. Khi mở cửa, anh quay đầu lại và thấy Mạnh Ninh vẫn đứng trên cầu thang, vẻ mặt e dè nhìn anh.
Tại sao cô gái này lúc nào cũng trông đáng thương thế nhỉ?
Anh cau mày.
"Vào trước đi."
Sau khi vào nhà, Tần Lập bật TV cho Mạnh Ninh, tìm chút bánh quy cho cô rồi vào bếp nấu ăn.
Khoảng tám giờ, Tần Quỳnh về đến nhà, thấy Mạnh Ninh đang ngồi trên ghế sofa xem phim hoạt hình, còn Tần Lập thì đang bưng đồ ăn. Lão già này còn chẳng biết xấu hổ mà cười ha hả: "Không tệ, không tệ. Hai anh em các con rất hợp nhau."
Tần Lập không muốn để ý tới ông ta, nói với Mạnh Ninh: "Đi rửa tay rồi ăn cơm."
Tần Quỳnh nhìn thấy nhị oa đầu trên bàn, ánh mắt sáng lên: "Ồ, ở đây có rượu, còn có đậu phộng rang nữa. Con xứng đáng làm con trai ba, biết ba con thích món này."
Ông ta thậm chí còn chẳng buồn ăn. Trước tiên, ông ta dùng răng mở nắp chai, rót rượu vào ly, nhấp hai ngụm, ném vài hạt lạc vào miệng rồi nheo mắt thưởng thức.
Uống xong, Tần Quỳnh say khướt, lúc trở về toàn thân nồng nặc mùi rượu. Uống một bình nhị oa đầu, dù có uống ngàn ly mà không say cũng thấy choáng váng.
Thấy đã đến lúc thích hợp, Tần Lập sai Mạnh Ninh đi tắm, còn mình thì bắt đầu dò hỏi ba mình.
Mấy trò này anh đã luyện từ nhỏ, giờ đã thành thạo, chưa tới mười lăm phút, Tần Quỳnh đã khai hết.
Lời nói hôm đó của ông ta nửa thật nửa giả, những chuyện quan trọng thì không hề nói. Ví dụ, đúng là ông ta đã đăng ký kết hôn với mẹ của Mạnh Ninh nhưng ông ta không nói rằng người phụ nữ Quảng Đông đó là gái làm tiền trong tiệm mát-xa, loại phụ nữ mặc quần áo hở hang, đứng bên đường mời khách.