Trước đây, có những lúc quán trà đông khách quá, Tần Lập cũng sang phụ giúp, Cát Xuân Diễm nhân đó cho anh chút tiền tiêu vặt.
Anh đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ Cát Xuân Diễm, cho dù lúc này có không muốn ở lại đây chút nào, anh cũng không thể từ chối, đành phải cùng Đổng Hồi Quy giúp bưng trà.
Khi anh đưa trà cho khách thì Cát Xuân Diễm đã bắt đầu coi tướng cho Mạnh Ninh. Đây là nghề thứ hai của bà ấy, ngoài việc làm bà chủ quán trà. Trước đây chỉ là sở thích thôi, nhưng vì xem khá chuẩn, năm lần thì ứng được ba lần nên bà ấy bắt đầu làm thêm nghề bói toán. Người dân trong ngõ Tụ Tài đều gọi bà ấy là "thầy Cát". Những việc như xem trai hay gái, đặt tên cho con, động thổ làm nhà, xem phong thủy, chọn ngày lành tháng tốt... Đều phải mời bà ấy xem cho một quẻ.
Thầy Cát chăm chú nhìn khuôn mặt của Mạnh Ninh rồi lắc đầu: “Không ổn.”
Có người tò mò hỏi: “Sao mà không ổn?”
“Con bé này mặt khổ, trán hẹp, tướng số là ba mẹ không tốt, tuổi nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi.”
Tần Quỳnh đang đánh bài bên này, nghe thế bật cười: “Chuẩn rồi đấy, danh xưng là thầy của bà chủ quán không uổng tý nào, tháng trước nó vừa mất mẹ!”
Người bên cạnh lại đùa: “Mất mẹ thì còn có ba chứ?”
Tần Quỳnh lập tức lật mặt: “Cút! Tao có phải ba ruột nó đâu!”
“Thôi thôi, đừng cãi nữa.”
Giọng Cát Xuân Diễm oang oang vang lên khiến cả bọn im bặt. Bà ấy lại nắm tay Mạnh Ninh xem chỉ tay cho cô.
“Hừm... Tài vận thì khá tốt, định sẵn là sẽ giàu có. Nhưng đường tình duyên thì lận đận, số vướng đào hoa. Cô bé, cháu tên gì?”
“Nó tên Mạnh Ninh.”
Tần Quỳnh trả lời thay.
Cát Xuân Diễm nhíu mày: “Tên này không hay.”
“Sao lại không hay?”
“Mạnh Ninh đọc ngược lại thành Ninh Mạnh, nghe như chanh vừa chua vừa gắt, khó nuốt. Số nó đã khổ còn vương thêm vị chua, không có phúc. Tốt nhất nên đổi tên đi.”
Cả đám cười ầm lên: “Bắt lão Tần đổi tên trước đã! Tên “Quỳnh (nghèo)” mà đòi giàu sang!”
Tên của Tần Quỳnh là do ông nội đặt cho. Khi còn sống, ông nội rất thích xem “Tùy Đường Diễn Nghĩa", thích nhân vật Tần Nhị Ca nhất. Vừa lúc cũng họ Tần nên ông đặt tên cháu là Tần Quỳnh, Tần Quỳnh còn có tên tự là Thúc Bảo.
Có lẽ tên thật sự có liên quan đến vận mệnh. Tần Quỳnh cho rằng mình không thể giàu có là do cái tên làm hại. Nói chuyện xa xôi thì không cần bàn, chỉ nói mấy năm trước nhà nước đền bù giải tỏa, ông ta sắp trở thành người giàu có rồi, không ngờ lại dừng lại ở hẻm Tụ Hâm, chỉ cách một con phố thôi, thế mà một con phố lại giống như vực sâu ngăn cách, tàn nhẫn chia cắt ông ta với sự giàu sang phú quý.
Nghĩ đến đó, Tần Quỳnh bực bội ném quân bài.
“Hai đồng!”
…
Tần Lập im lặng phát trà, định bụng đi bán dưa hấu nhưng Cát Xuân Diễm gọi anh lại, kéo sang một góc: “Vừa nghe họ nói, con muốn đuổi con bé đi thật à?”
“Nó không phải em gái con.”
Cát Xuân Diễm liếc anh, như đã hiểu: “Dì biết. Với cái tính của ba con, thế nào cũng đẩy đứa bé lại cho con nuôi.”
Đây đâu phải lần đầu. Trước đây, mấy bà bạn gái của ông ta từng có con riêng, mỗi lần muốn đi chơi lại vứt con cho Tần Lập trông. Thằng bé vừa học vừa giữ trẻ khiến bà ấy nhìn cũng thấy thương.
Bà ấy đặt tay lên vai anh: “Ba con đúng là chẳng ra gì. Nhưng con đừng vội quyết định.”
Bà ấy hạ giọng, thì thầm: “Sáng nay ông ta lỡ miệng nói, nghe đâu nuôi con bé này còn được tiền. Con sắp lên cấp hai rồi, chi tiêu ngày càng nhiều, chẳng lẽ cứ trông vào tiền bán dưa à? Dì thấy chuyện này không đơn giản đâu. Ông ta mà dính đến tiền thì giấu kỹ lắm. Con thử dò hỏi xem, có gì thì bảo dì, dì sẽ giúp cho, nghe chưa?”
Tần Lập vốn biết ba mình chẳng bao giờ nói thật, nhưng không ngờ còn có dính dáng đến chuyện tiền bạc. Nghe xong, cơn giận trong lòng càng sôi lên, sắc mặt tối lại, chỉ khẽ gật đầu.
“Con biết rồi.”