Khu vực này phần lớn là những ngôi nhà kiểu này, vừa không tuân theo lý thuyết kiến trúc, cũng không có bất kỳ tính thẩm mỹ nào. Khoảng cách giữa các tòa nhà, bố cục không gian gì đó hoàn toàn không được xem xét, muốn xây ở đâu thì xây ở đó, thành ra khu vực này nhà cửa san sát, địa hình phức tạp, nếu nhìn từ ảnh vệ tinh chắc chắn sẽ có hình dạng kỳ lạ.
Do không có tên khu dân cư, khu vực này được gọi theo tên của ngã tư. Tên cũ rất mộc mạc, gọi là "Đường Nông Dân". Sau này khi xây dựng thành phố văn minh, có lẽ nhận thấy cái tên này nghe quá quê mùa nên hính quyền đã đổi thành "Ngõ Tụ Tài".
Nhưng gọi sao thì gọi, dù sao nơi này cũng chỉ là xóm của dân làm thuê làm mướn, không có gì là giàu có cả. Mỗi ngày họ kiếm được chút đỉnh, dù ít nhưng cũng đủ sống và cảm thấy hài lòng. Cuộc sống của họ trôi qua thật êm đềm, người dân trong xóm đều quen biết nhau cả. Lúc không phải đi làm, họ lại tụ tập với nhau để đánh bài cho vui.
Mấy năm trước, mẹ Đổng Hồi Quy thấy có cơ hội làm ăn, bèn đập thông gara tầng trệt, mở tiệm trà kiêm sòng mạt chược. Ai ngờ vừa khai trương mà khách đã kéo đến đông nghịt, thành chỗ vui chơi náo nhiệt nhất của cả khu.
…
Tần Lập đẩy cửa kính ra, gió lạnh từ điều hòa phả ra khiến cả người anh rùng mình.
Anh thấy ba anh, Tần Quỳnh đang ngồi ở bàn mạt chược. Ông ta vừa thua một ván, người thắng chìa tay đòi tiền nhưng ông ta chỉ lo bốc bài, không thèm ngẩng đầu nói: “Ghi nợ trước đi.”
Người kia khó chịu: “Ông đã nợ đầy rồi còn xin nợ nữa? Nói thật, không có tiền thì chơi làm gì?”
Tần Quỳnh cười hề hề: “Không chơi thì lấy đâu ra tiền?”
Dù có tranh cãi thế nào đi nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì, suy cho cùng cũng chỉ là vấn đề "con gà có trước hay quả trứng có trước", đồ lưu manh thì vẫn là đồ lưu manh thôi, học vấn chẳng được bao nhiêu nhưng lại lắm mưu mẹo, lý lẽ cùn thì vô kể.
Tần Lập kéo Mạnh Ninh lại, đẩy cô về phía ông ta: “Trả nó về đi.”
Tần Quỳnh hơi khựng lại, nụ cười đông cứng: “Tao đang đánh bài, chuyện này về nhà rồi hẵng nói sau.”
Tần Lập không vòng vo, cầm ngay chùm chìa khóa trên bàn ông ta: “Nếu ông không đưa cô bé đi thì cũng đừng về nữa.”
Cả tiệm lập tức dừng tay, quay ra hóng chuyện. Ai cũng liếc nhìn Mạnh Ninh: Gầy gò, da ngăm đen, cô cúi gằm mặt, ngón tay bấu chặt ống quần y như một đứa trẻ mắc lỗi, muốn chui xuống đất cho xong.
Nói xong, Tần Lập quay người bỏ đi.
Đổng Hồi Quy chẳng dám hó hé, rụt rè đi theo sau. Vừa ra cửa thì suýt va vào mẹ đang bưng khay trà nóng.
“Đi đứng cho cẩn thận, thằng ranh! Nước sôi đó!”
Mẹ Đổng Hồi Quy, Cát Xuân Diễm có gương mặt tròn, vóc dáng đầy đã, từng một thời là “hoa khôi trong xưởng”. Giờ thì phát tướng, đứng cạnh đứa con gầy gò trông như một cặp trái ngược buồn cười. Người trong xóm vẫn hay đùa rằng: “Thịt của thằng Quy chắc bị mẹ nó ăn hết rồi.”
Ngoài ra, bà ấy còn nổi tiếng là mồm to, chửi giỏi, gần như chưa thua ai bao giờ. Nhưng bản tính thật thì tốt bụng, chỉ cần nhìn bao nhiêu bữa cơm bà ấy nuôi Tần Lập là biết.
Bà ấy cũng được nhiều người quý mến. Vừa thấy bà ấy, có người trong tiệm vẫy tay: “Bà chủ, mau lại xem con gái lão Tần nè!”
Cát Xuân Diễm đưa khay trà cho Tần Lập, nhờ anh phát hộ rồi tò mò chạy đến.