Buổi sáng hơn mười giờ, Tần Lập bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.
Anh mơ màng bước xuống giường, lê dép đi ra ngoài. Vừa bước vào phòng khách đã bắt gặp một gương mặt ngạc nhiên.
Mạnh Ninh đang ngồi trên ghế sô pha, vẫn giữ tư thế mệt mỏi tối qua trông như đã thức dậy từ lâu, quần áo chỉnh tề, tóc vẫn búi như ngày hôm qua nhưng gọn gàng hơn, còn ánh lên một chút hơi nước, chắc là đã dùng tay thấm nước vuốt lại.
Lúc này Tần Lập mới nhớ ra mình vẫn đang cởi trần.
Trời hè quá nóng, nhà lại chẳng bật nổi điều hòa, anh đã quen thói ngủ trần. Bình thường sống một mình thì chẳng sao, quên mất trong nhà giờ có thêm một cô gái.
Anh chửi thề một tiếng, quay lại phòng tìm cái áo thun mặc vào.
Chỉ trong chốc lát, tiếng gõ cửa ngoài kia càng lúc càng gấp gáp như thể sắp đập vỡ cửa.
Tần Lập vừa đi vừa lầm bầm: “Rồi rồi! Đòi nợ hay gì?”
Cửa vừa mở ra, bên ngoài là một thằng nhóc gầy gò, mặt mũi ti hí, đôi mắt hạt đậu láo liên như đang tính chuyện xấu.
Đó chính là hàng xóm kiêm bạn nối khố của anh, tên là Đổng Hồi Quy. Tên cậu ta vốn nghe rất “kêu”, bởi vì sinh đúng ngày Hồng Kông được trao trả, lại là ca sinh mổ. Nghe nói lúc mẹ cậu ta lên bàn mổ, bác sĩ còn đang tán chuyện về việc “Hồng Kông hồi quy”. Bà mẹ hứng lên, quyết định dù sinh trai hay gái cũng đặt tên là “Hồi Quy”.
Một cái tên mang đầy ý nghĩa lịch sử, nhưng bản thân của Đổng Hồi Quy lại rất chán ghét. Bởi dù sao, trong tên một thằng con trai lại có chữ “Quy” (rùa), nghe sao cũng thấy ấm ức.
Từ khi biết ngượng, cậu ta đã đòi đổi tên. Nhưng làm sao mà thắng nổi cái roi mây của mẹ, mẹ cậu ta chính là hàng xóm hay mang sủi cảo sang cho nhà Tần Lập. Tần Lập còn sang nhà bà ấy ăn cơm nhiều đến mức Đổng Hồi Quy từng ngây ngô hỏi thẳng: “Anh Tần có phải con riêng của mẹ không?” Kết quả, tất nhiên là bị một trận đòn tơi bời.
Nói thật, Đổng Hồi Quy từng ao ước rằng Tần Lập là anh trai ruột của mình, còn nghĩ sẵn cả lý do thuyết phục mẹ “đón anh về”.
Nhưng Tần Lập thì thầm cảm ơn trời đất vì mình không có cậu em này.
Bị quấy rối từ sáng sớm, anh vừa bực bội vừa gắt gỏng trừng mắt hỏi Đổng Hồi Quy: “Mày gõ gì dữ vậy? Chưa tới giờ mà?”
“Giờ” mà anh nói chính là giờ đi bán dưa hấu. Bình thường cứ đợi Tần Lập dậy thì hai đứa mới cùng ra ngoài bán.
Đổng Hồi Quy nháy mắt, vẻ hóng chuyện: “Anh ơi, em nghe nói chú Tần mang một đứa con riêng về, đâu rồi? Cho em xem mặt cái!”
Cậu ta vừa dứt lời, Mạnh Ninh đã đứng đó, ngón tay xoắn lại với nhau, lặng lẽ nhìn cậu ta đầy lo lắng.
Đổng Hồi Quy ngập ngừng, bật cười gượng: “Đây là… em gái mới về đó hả? Trông hơi…”
Tần Lập vừa nhìn khẩu hình miệng đã đoán ra chữ “đen”. Thằng này nói chuyện chẳng bao giờ suy nghĩ trước gì cả.
Anh ngắt lời: “Mày nghe ở đâu ra?”
“Chú Tần nói chứ đâu. Ổng đang đánh bài ở nhà em, nhiều người nghe thấy lắm. Cơ mà ông không nói “con riêng”, chỉ bảo là em gái anh thôi. Thế có phải em ruột anh không?”
Tần Lập không trả lời, quay sang nói với Mạnh Ninh: “Đi theo tôi.”
Nói rồi anh gạt Đổng Hồi Quy ra, kéo cô xuống lầu, đi về hướng tiệm mạt chược.
…
Nhà của Tần Lập là một căn hộ mà ông bà nội anh đã tích cóp tiền mua cách đây hơn ba mươi năm trước. Đó là một tòa nhà nhỏ bảy tầng, không có khu dân cư hay ban quản lý, mỗi tầng chỉ có hai căn hộ. Nếu xét theo quy định hiện hành thì đây là công trình xây dựng trái phép, nhưng vào thời điểm đó chưa có những quy định phức tạp như vậy, mảnh đất cứ để không thì thật phí.