Chương 5: Lần đầu gặp mặt (5)

Tay nghề nấu nướng của anh sau một thời gian dài rèn luyện đã khá ổn. Sủi cảo được vớt ra, trộn với nước chấm đã pha, căn nhà rộng 70 mét vuông lập tức tràn ngập mùi thơm của ớt dầu.

Tần Lập vừa bưng bát sủi cảo ra, Tần Quỳnh đã vắt chân thành chữ ngũ, ngồi trên ghế bàn ăn, ung dung như một ông chủ, nhìn là thấy bực.

Anh đặt bát xuống bàn ăn, tay Tần Quỳnh lập tức vươn tới.

Tần Lập dùng đũa gõ lên tay ông ta, bực bội nói: "Muốn ăn thì tự đi mà lấy."

Cứ như là anh thích phục vụ ông ta lắm vậy.

Tần Quỳnh cũng không để bụng, vừa ngâm nga khúc hát vừa chui vào bếp.

Tần Lập nhìn quanh, ban đầu không tìm thấy ai. Ánh mắt anh lướt một vòng, anh mới thấy cô bé tóc vàng kia đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách. Trên chiếc sofa bị rách da, cô bé chỉ chiếm chưa đến một phần ba, ngồi ở mép ghế, lưng thẳng tắp, cúi đầu, không biết đang nhìn gì. Cái tư thế gượng gạo và mệt mỏi này, trời mới biết cô bé đã giữ được bao lâu.

"Ăn cơm đi."

Tần Lập gọi một tiếng.

Người trên sofa không nghe thấy, anh lại gọi một lần nữa, cô bé mới từ từ quay đầu lại, vẻ mặt có chút ngơ ngác như thể đang hỏi: Anh gọi tôi à?

Tần Lập gõ vào thành bát.

"Đến ăn cơm."

Gõ xong, anh mới nhận ra, hành động của mình có chút giống gọi chó ăn.

Cô bé kia cũng không so đo mà đi đến. Mỗi bước đi, cô bé lại nhìn anh một cái, cảnh giác như một con mèo nhỏ sợ anh đầu độc cô bé vậy.

Vệt nước mắt trên mặt cô bé vẫn chưa khô, mũi thì thút thít, có lẽ vừa nãy cúi đầu là lại khóc thêm một trận nữa.

Tần Lập đẩy bát ra, ra lệnh một cách ngắn gọn: "Ăn đi."

Đó là phong cách nói chuyện quen thuộc của anh, cứ như nói thêm một từ sẽ lấy mạng anh vậy.

Cô bé tóc vàng ngoan ngoãn bưng bát, bắt đầu ăn sủi cảo từng miếng từng miếng nhỏ như sợ bị bỏng vậy.

Nhìn dáng vẻ này của cô bé, Tần Lập hỏi một câu: "Tên gì?"

"Mạnh..." Mũi lại thút thít: "Ninh."

Lần này thì không còn giọng Quảng Đông nữa.

Tần Lập gật đầu, đi vào bếp bưng phần của mình ra, trong lòng lại có chút hối hận.

Dù sao cũng là người sắp bị đuổi đi, anh hỏi tên người ta làm gì?

Đúng là lắm chuyện mà.

Khi dọn dẹp bát đũa, anh phát hiện sủi cảo trong bát của Mạnh Ninh còn khá nhiều. Anh nghĩ không phải đói cả ngày rồi sao? Anh còn cố tình múc thêm mấy miếng sủi cảo cho cô bé, xem ra Tần Quỳnh lại nói dối gạt anh nữa rồi.

Anh quay đầu tìm ba, phát hiện ông già đó vừa ăn xong đã lau miệng chui tọt vào phòng ngủ, ngủ bù mất rồi. Có lẽ ông ta đã có ý định này, muốn dùng cách trốn tránh để giải quyết vấn đề, vứt hết mớ hỗn độn cho anh.

Tần Lập tức đến mức nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng không thể làm gì được ông ta. Dù anh có lạnh lùng đến đâu cũng không thể nửa đêm nửa hôm đuổi một cô bé ra ngoài đường ngủ được.

Anh đành bảo Mạnh Ninh đi tắm, còn mình rửa bát xong lại vào tủ lấy chăn gối ra, bảo cô bé ngủ trên ghế sofa.

Đêm đầu tiên Mạnh Ninh đến nhà anh là trải qua trên chiếc sofa rách nát này.

Sau này, Tần Lập nghe cô kể lại, đêm đó cô trùm chăn, khóc mệt rồi thϊếp đi nhưng không phải vì chiếc sofa không thoải mái.

Thực tế, đối với cô, chiếc sofa này đã là một điều kiện khá tốt. Trước đây cô sống trong một căn phòng nhỏ chỉ hơn 10 mét vuông, chỉ đủ để đặt một chiếc giường sắt, trước đó dùng để đựng chổi lau nhà. Căn phòng đó cũng không có cửa sổ. Mạnh Ninh cứ ngủ luân phiên trên tầng trên, tầng dưới của chiếc giường trong căn phòng chổi nhỏ này. Ghế sofa mềm hơn chiếc giường sắt rất nhiều.

Đêm đó cô khóc cũng không có lý do đặc biệt gì. Chỉ là cô nhớ người mẹ đã mất của mình.