Chương 4: Lần đầu gặp mặt (4)

Còn "thối nát bên trong" thì phải nói đến việc ông ta chịu ảnh hưởng từ thế hệ trước. Tần Quỳnh có một người chị gái, ông ta còn là đứa con trai duy nhất trong nhà. Ông bà nội Tần Lập trọng nam khinh nữ, từ nhỏ đã cưng chiều ông ta, không cho làm bất cứ việc gì. Khi Tần Quỳnh lớn đến hơn 20 tuổi, ngay cả qυầи ɭóŧ cũng chưa từng tự giặt.

Mẹ hiền thì sinh con hư, hai vợ chồng mà cùng nuông chiều thì kết quả càng rõ rệt hơn. Tần Quỳnh càng lớn càng lệch lạc, đi học thì chuyên quậy phá, học đến cấp ba thì bỏ. Hứng lên thì đi lính, giải ngũ xong thì lang bạt bên ngoài vài năm rồi bị ba mẹ lôi về đi làm ở một nhà máy nhuộm vải.

Tại đó, ông ta quen mẹ Tần Lập. Hai người ăn cơm trước kẻng sinh ra Tần Lập. Sống chung được hai năm, mẹ Tần Lập không chịu nổi nữa, bỏ lại con chạy trốn.

Lúc đó, ông bà nội Tần Lập đã đi đến nhà con gái để trông cháu ngoại. Ba anh thì cả ngày không thấy bóng dáng, ba năm ngày không về nhà là chuyện thường. Hoặc là đi uống rượu, hoặc là chơi bài ở quán trà, hoặc là lăng nhăng với phụ nữ.

Tần Lập gần như được hàng xóm láng giềng nuôi nấng, nhà này ăn bữa trước, nhà kia ăn bữa sau, khó khăn lắm mới không bị chết đói.

Một người con ruột mà Tần Quỳnh còn lười quản, huống chi là một người không phải ruột thịt. Hơn nữa Tần Lập rất hiểu ba mình, ông ta là một thằng đàn ông vô liêm sỉ, coi tự do quý hơn bất cứ thứ gì. Mẹ anh năm đó bụng đã to mà ông ta còn không chịu đăng ký kết hôn. Bảo ông ta kết hôn với một người phụ nữ ư?

Dù có gác dao lên cổ ông ta, ông ta cũng chưa chắc đã đồng ý.

Còn sự thật là gì, Tần Lập cũng không có tâm trí để moi móc từ miệng ông ta. Anh múc tỏi băm vào bát, ngẩng đầu nói thẳng với ba: "Tôi sẽ không nuôi con gái giúp ông. Có hai lựa chọn, một là nó cút, hai là cả hai người cùng cút."

Tần Quỳnh há miệng, một miếng giấy bịt mũi rơi ra, trông như thể ông ta sắp nói câu cửa miệng kinh điển của mình: "Đây là nhà của tao."

Nhưng sắc mặt ông ta thay đổi vài lần, cuối cùng nuốt câu nói đó lại, cười nịnh nọt: "Em gái con không còn người thân nào cả, con bảo nó cút đi đâu?"

"Nó không phải em gái tôi."

Tần Lập phủ nhận trước rồi mặt lạnh tanh nói: "Tôi mặc kệ ông đưa đi đâu, về Quảng Đông hoặc vào trại trẻ mồ côi, tùy ông. Tóm lại, đừng ở trong nhà tôi."

Nụ cười của Tần Quỳnh suýt nữa không giữ được.

"Thế thì cũng phải ăn cơm đã chứ? Nó ngồi xe lửa mười mấy tiếng đồng hồ rồi, vẫn chưa ăn gì cả."

Ngồi xe lâu như thế mà cũng không mua cho người ta một gói mì tôm ăn, nhìn lại bản thân mình xem còn có mặt mũi mà nói à?

Tần Lập lười để ý đến ông ta, anh đổ cả một hộp sủi cảo vào nồi nước sôi.

Khi lớn đến mức với tới bếp, Tần Lập đã thử tự nấu cơm. Tần Quỳnh vô liêm sỉ, coi nhà hàng xóm như nhà trẻ, còn chẳng chịu trả tiền ăn. Anh thì vẫn còn chút liêm sỉ, hàng xóm dù tốt bụng đến đâu cũng không thể coi lòng tốt của họ như giấy vệ sinh trong nhà vệ sinh công cộng, muốn lấy miễn phí bao nhiêu cũng được.