Chương 3: Lần đầu gặp mặt (3)

Họ đều là hàng xóm láng giềng, chuyện nhà anh thì họ biết không ít hơn chuyện nhà bà góa bên cạnh. Nhìn thấy con trai đánh ba, họ cũng không thấy lạ, chỉ nói vài câu khuyên giải rồi có người cười hỏi: "Hơn nửa năm không gặp, lão Tần lại đi đâu làm ăn phát tài thế?"

Tần Quỳnh bịt chiếc mũi đang chảy máu ồ ạt lại, vừa mở miệng định nói, sự đắc ý lại trỗi dậy. Đúng là máu mũi cũng không ngăn được cơn nghiện chém gió của ông ta.

Tần Lập không muốn nhìn vẻ mặt vô liêm sỉ của ba, anh mở cửa chống trộm rồi đi lên lầu. Tần Quỳnh rảo bước theo sau. Tần Lập nghe thấy vài người hàng xóm đang buôn chuyện: "Lão Tần dắt về một con bé từ đâu thế? Mặt lạ hoắc, chưa thấy bao giờ."

Anh cười mỉa mai, câu hỏi này anh cũng muốn biết.

Về đến nhà, Tần Quỳnh thả lỏng người, ông ta như một ông chủ mà ngồi phịch xuống ghế sofa rồi nói với cô bé: "Từ giờ trở đi đây là nhà của con. Có gì cần thì nói với anh trai con."

Tần Lập nghe xong mắt muốn trợn trắng ra, ông già này nói như thế rõ ràng là muốn đẩy cái gánh nặng không rõ lai lịch này cho anh, còn bản thân thì làm ông chủ phủi mông bỏ đi.

Dường như vẫn chưa đủ, ông ta lại vỗ vai cô bé kia một cái, chỉ vào Tần Lập nói: "Nào, gọi anh đi."

Trước đó cô bé đã bị anh dọa sợ, giờ mới ngừng khóc. Lúc này cô nhìn anh, môi lại trề ra, có vẻ lại sắp khóc.

Tần Lập vừa thấy dáng vẻ đó của cô bé là đau đầu. Anh vội vã đi vào bếp, bán dưa hấu cả ngày, anh đói meo đói mốc, thực sự không có sức lực để đối phó với ba mình nên anh quyết định ăn no đã rồi tính.

Vừa mở tủ lạnh, anh nghe thấy tiếng ba từ phòng khách vọng lại: "Không sao đâu, anh trai con tính tình không tốt nhưng bản chất vẫn là người tốt..."

Một cơn nóng bốc lên từ não Tần Lập, anh lại có cảm giác muốn cầm con dao thái rau lao ra chém ba mình thành trăm mảnh.

Trong tủ lạnh có khá nhiều đồ, nhưng tiện và nhanh nhất vẫn là luộc sủi cảo. Tần Lập nhớ trong ngăn đông còn một đĩa sủi cảo nhân thịt heo hành lá do hàng xóm gói, bèn lấy ra, định nấu một nồi sủi cảo canh chua.

Trong lúc đang pha nước chấm, Tần Quỳnh nhét hai miếng giấy dính máu vào mũi, rất tự giác đi vào, bắt đầu thành thật khai báo.

Hóa ra, trong nửa năm mất tích này, ông ta đã kết hôn với một người phụ nữ Quảng Đông. Cô bé mà ông ta mang về chính là con gái riêng của người phụ nữ đó. Nói cách khác, về mặt pháp luật, cô bé đúng là em gái của Tần Lập, mặc dù không cùng máu mủ.

Còn lý do vợ ông ta không về cùng là vì một tháng trước, người phụ nữ đó bị bệnh qua đời. Tần Quỳnh kết hôn được nửa năm thì lại thành ông già góa vợ. Bất đắc dĩ, ông ta đành phải đưa cái đuôi vướng víu này về.

Đối với những lời này, Tần Lập không tin lấy một chữ. Ở đây phải nói một chút về con người của ba anh, có thể tóm gọn trong 8 chữ: "Vàng ngọc bên ngoài, thối nát bên trong".

"Vàng ngọc bên ngoài" rất dễ hiểu, Tần Quỳnh có một khuôn mặt ưa nhìn, cao mét tám, mặt trắng trẻo, hốc mắt sâu, vẻ ngoài đàng hoàng. Hơn 40 tuổi vẫn vai rộng eo thon, vóc dáng không hề thay đổi. Đi trên phố nói 30 tuổi cũng có người tin. Các phú bà thích nhất kiểu này, và ông ta cũng từng dựa vào khuôn mặt này mà ăn bám không ít.