Tần Lập hiểu rõ Tần Quỳnh là người như thế nào. Bình thường chiếc hộp thiếc được để dưới gầm giường, mọi chuyện đều yên ổn. Không biết có phải hôm đó khi anh đút tiền lì xì xuống gầm giường bị Tần Quỳnh nhìn thấy hay không. Anh ở nhà đợi mãi cũng không thấy ông ta mua rượu về.
Lúc đó, Tần Lập chợt tỉnh ngộ. Anh lao vào phòng, nhoài người xuống gầm giường nhìn, chiếc hộp thiếc vẫn còn, anh nhẹ nhõm được một nửa. Nhưng khi mở nắp ra, nửa phần còn lại trong tim anh lập tức lạnh toát.
Bên trong trống rỗng.
Tần Quỳnh không chỉ lấy đi tiền lì xì của anh mà cả số tiền mồ hôi nước mắt kia cũng không còn một đồng. Tần Lập biết ba mình vô liêm sỉ nhưng không ngờ lại vô liêm sỉ đến thế, ngay cả tiền lì xì của con trai cũng lấy trộm rồi để anh ra đường húp gió.
Nửa năm nay, không một ngày nào anh không hận. Anh nghĩ nếu để anh gặp lại ông già này, nhất định phải bắt ông ta nhả tiền ra, nếu không anh sẽ châm lửa bình ga, cùng chết với ông ta.
Bây giờ Tần Quỳnh cuối cùng đã trở về, Tần Lập túm lấy cổ áo của ông ta nhưng lại không thể ra tay.
Anh giờ mới biết, hận thì rất dễ nhưng biến hận thù thành hành động thực tế thì lại rất khó. Những người nói muốn gϊếŧ người để giải hận phần lớn chỉ là nói suông mà thôi.
Anh không thể gϊếŧ Tần Quỳnh nhưng cũng không muốn buông tha cho ông ta. Đang lúc tiến thoái lưỡng nan, bối rối không biết làm gì, bên tai anh bỗng vang lên một tiếng khóc long trời lở đất.
Đúng là long trời lở đất, như một tiếng sấm vang lên giữa trời quang vậy.
Tần Lập giật mình run tay, quay đầu nhìn lại. Thứ đập vào mắt anh đầu tiên là cái miệng há to như vực sâu, bên phải thiếu một chiếc răng cửa, lỗ hổng trống hoác trông hơi kỳ quặc.
Đó chính là Mạnh Ninh.
Lần đầu tiên gặp mặt, anh đã nhìn rõ cả chiếc răng cửa bị mất của cô bé, có thể thấy lúc đó cái miệng của cô bé há to đến cỡ nào và tiếng khóc thảm thiết đến mức nào. Đến nỗi Đậu Nga cũng không bằng.
Khi đó cô bé 9 tuổi, mặc một chiếc váy liền màu trắng có chấm bi hồng cánh sen, tay áo và viền váy được đính voan mỏng, cũng là màu hồng cánh sen diêm dúa. Chân đi một đôi sandal hở ngón, trên giày dán một con bướm nhựa, con bên trái đã bị rơi mất. Từ đầu đến chân, chỉ có thể tóm gọn trong hai chữ quê mùa.
Ngoại hình cũng chẳng có gì nổi bật, mái tóc dài màu vàng úa được tết thành một bím tóc mà Tần Lập không thể hiểu được, những sợi tóc con lòa xòa trông rất lộn xộn. Dáng người cô bé nhỏ xíu, vừa gầy vừa đen, hai bắp chân gầy như que củi, dường như chỉ cần bẻ một cái là gãy. Khi đó cô khóc đến nỗi đôi mắt sưng húp, vừa khóc vừa lau nước mắt, miệng thì gọi "Mẹ ơi" bằng giọng Quảng Đông rất nặng.
Lúc đó, Tần Lập chỉ nghĩ, sao con bé này lại khóc nhiều đến thế?
Sau này, trong những năm tháng nương tựa vào Mạnh Ninh, suy nghĩ này luôn lặp đi lặp lại trong đầu anh. Mỗi khi Mạnh Ninh khóc trước mặt anh, thậm chí chỉ là đỏ hoe mắt, anh cũng không kìm được mà lẩm bẩm trong lòng, sao cô lại khóc nhiều đến thế?
Tội danh "gϊếŧ ba" cuối cùng vẫn không xảy ra, vì rẽ một góc là đến quán mạt chược, động tĩnh quá lớn nên đã thu hút cả đám các ông các bà đang chơi mạt chược đến vây xem.