Chương 10: Anh ơi (2)

Còn Tần Quỳnh cưới bà ta là vì trước đó cô ta đã mua một hợp đồng bảo hiểm trị giá năm mươi vạn, người thụ hưởng điền tên con gái mình. Hai năm trước bà ta mắc bệnh AIDS, sức khỏe ngày càng yếu đi.

Tần Quỳnh biết chuyện này nên nảy ra ý đồ với năm mươi vạn đó. Tần Lập nói không sai, chĩa dao vào cổ ba mình để ép ông ta kết hôn, có lẽ ông ta không đồng ý, nhưng nếu đổi dao thành tiền nhân dân tệ thì ông ta chắc chắn sẽ đồng ý.

Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, người phụ nữ Quảng Đông cũng không ngốc, biết ông ta là vì tiền nhưng trên đời này bà ta không còn họ hàng thân thích nào, chỉ có mình Mạnh Ninh là con gái. Nếu bà ta chết đi, Mạnh Ninh sẽ chỉ còn nước lang thang đầu đường xó chợ.

Để tìm người chăm sóc cho Mạnh Ninh, bà ta đã kết hôn với Tần Quỳnh. Để đề phòng Tần Quỳnh nhận tiền rồi bỏ rơi con gái mình, bà ta đã giở một chiêu.

Trước khi kết hôn, bà ta đã bắt Tần Quỳnh ký một giấy bảo lãnh, có luật sư Trần làm chứng. Nội dung là sau khi bà ta qua đời, Tần Quỳnh với tư cách là người giám hộ của Mạnh Ninh, có thể nhận tiền bảo hiểm. Tuy nhiên, 50 vạn tệ sẽ không được nhận một lần mà chia ra. Mạnh Ninh hiện chín tuổi, đến năm mười tám tuổi, tạm tính là mười năm, mỗi năm 5 vạn tệ, mỗi tháng 4 nghìn tệ, do luật sư Trần quản lý. Tần Quỳnh sẽ đến nhận tiền của luật sư mỗi tháng. Bà ta cũng sẽ thỉnh thoảng gọi điện cho Mạnh Ninh, nếu có gì bất ổn, Tần Quỳnh sẽ không nhận được tiền nữa.

Đây chính là lý do thực sự khiến Tần Quỳnh phải nuôi Mạnh Ninh. Mặc dù chi phí nuôi một đứa trẻ trong một gia đình bình thường hiện nay chắc chắn vượt quá 50 vạn tệ, nhưng Tần Quỳnh không phải người bình thường. Ông ta chỉ lấy tiền để hưởng thụ cá nhân, còn việc nuôi nấng đứa trẻ đã có Tần Lập giúp đỡ. Ông ta chỉ cần nằm yên không làm gì cũng có 4 nghìn tệ mỗi tháng. Đây không còn là kinh doanh lãi gấp trăm lần mà là kinh doanh không vốn mà vẫn lãi lớn.

Tần Lập tức giận cũng vì điểm này. Hóa ra anh làm việc vất vả, mọi lợi ích lại rơi vào tay ba anh, còn anh không được gì. Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?

Tần Quỳnh say đến mức mặt đỏ bừng, dựa vào lưng ghế, ngáy khò khò. Tần Lập kéo ba dậy. Gã say rượu này rất nặng, cao hơn 1,8 mét. Sau Tết, Tần Lập mới mười ba tuổi, chút sức lực còn lại không đủ.

Tần Lập nổi giận đá đổ ghế khiến Tần Quỳnh ngã rầm xuống đất. Mạnh Ninh vừa từ phòng tắm đi ra, cô giật mình, sắc mặt tái mét nhìn anh.

Tần Lập tiếp tục kéo ba mình, nắm lấy một cánh tay của ông ta, dùng hết sức lực kéo về phía trước như người lái đò kéo thuyền. Tần Quỳnh đang ngủ say, mắt nhắm nghiền, nhích từng chút một trên sàn nhà, không hề có phản ứng gì.

Mạnh Ninh sững sờ một lát rồi chạy tới. Cô cư xử rất đúng mực.

Không cần ai bảo, cô chủ động nhấc chân Tần Quỳnh lên rồi cùng Tần Lập nhấc hai chân lên.