“Bạn nghĩ rằng nghèo là một điều đơn giản, nhưng thực ra cuộc sống nghèo đói lại vô cùng phức tạp. Bạn nghĩ rằng nghèo khổ sẽ rất đau đớn, nhưng sự thật thì nó chỉ bẩn thỉu và nhàm chán mà thôi. Lúc mới bắt đầu, cái bạn cảm nhận được chính là cảm giác thấp kém khi trở thành một người nghèo.”
(Down and Out in Paris and London).
Mùa hè năm Tần Lập chuẩn bị vào cấp hai, anh đυ.ng mặt người ba đã biến mất gần nửa năm ở dưới khu nhà tập thể.
Khi đó mặt trời lặn, bóng của anh đổ dài trên nền đất. Anh vừa bán dưa hấu xong và trở về nhà. Dưa hấu được chở bằng xe ba bánh từ ngoại ô về, giá vốn là 8 hào một cân, anh bán 1 đồng 2, lời ít nhưng bán được nhiều. Cả ngày bận rộn, một xe dưa hấu chỉ còn lại vài quả, còn chiếc túi nhỏ đeo bên hông thì lại đầy những tờ tiền lẻ.
Anh lê từng bước chân mệt mỏi về nhà. Đúng lúc này, anh nhìn thấy ba mình, Tần Quỳnh, bên cạnh ông ta còn có một người khác đang đứng cạnh. Tần Lập không kịp nhìn kỹ người đó là ai, bởi vì ánh mắt anh đang dán chặt vào Tần Quỳnh.
Anh không khỏi kinh ngạc, kể từ khi ông già này rời nhà vào tháng Giêng, nói đi mua chai rượu rồi về ngay, thế mà mua đến tận bây giờ, biến mất đã nửa năm trời. Mặc dù trước đây ông ta cũng thường xuyên đi biệt tăm biệt tích cả mười lăm ngày nửa tháng nhưng đi tận nửa năm thì đây là lần đầu tiên.
Tần Lập còn tưởng cuối cùng ông ta cũng đã chết ở một nơi nào đó mà không ai biết để làm phúc cho xã hội, không ngờ giờ lại nhảy ra trước mặt anh, còn mang theo một cái đuôi vướng víu về.
Tần Quỳnh vừa nhìn thấy anh, ông ta lập tức nở một nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương, lớn tiếng gọi "Con trai" rồi đẩy đứa nhóc bên cạnh về phía trước, vỗ vai nó một cái.
Giống như lúc anh bán dưa hấu cũng thường chọn một quả dưa, vỗ vào vỏ và nói: "Quả dưa này ngọt lắm."
Ba anh nói: "Đây là em gái con."
Phản ứng của Tần Lập là tung một cú đấm thẳng vào khuôn mặt già nua của ông ta.
Cú đấm dùng hết sức lực, Tần Quỳnh ôm mũi rên lên một tiếng, máu mũi chảy ra lênh láng.
Tần Lập vẫn chưa buông tha, anh túm lấy cổ áo của ba, ép ông ta vào cánh cửa chống trộm của tòa nhà. Trong tiếng va chạm lớn, mặt mày anh u ám, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Tiền của tao đâu?"
Mặt Tần Quỳnh đầy máu, la oai oái: "Tiền gì cơ?"
"Còn giả vờ!"
Tần Lập suýt nữa lại đấm thêm một cú nhưng thấy ba anh nhắm tịt mắt, lộ vẻ sợ hãi khi sắp bị đánh, cú đấm cuối cùng cũng không giáng xuống mà dừng lửng lơ trong không trung.
Anh từng có một chiếc hộp thiếc, trước đây dùng để đựng bánh xốp, sau này dùng để đựng tiền. Đó là số tiền anh tích cóp qua từng năm tháng, mệnh giá từ 100 đồng đến 1 hào, 2 hào, còn có một nắm lớn tiền xu, là tiền thừa khi đi chợ mua đồ về.
Số tiền này anh kiếm được không dễ dàng gì, đường chính thì là tiền lì xì của hàng xóm láng giềng, đường "phụ" thì đủ loại cả. Một phần là tiền anh kiếm được từ việc bán truyện tranh và tạp chí người lớn, một phần là tiền chép bài tập hộ người khác, còn một phần là tiền bán đĩa lậu.
Nói chung, đó là mồ hôi công sức của anh.