Mãi đến tối, Sở Tại Châu mới thoát khỏi giấc mơ đen tối.
Rõ ràng là mệt muốn xỉu, nhưng chất lượng giấc ngủ của anh lại chẳng ra gì, dường như có một giọng nói cứ văng vẳng gọi anh trong mơ.
Giọng nói kỳ quái khó hiểu, bằng cách nào đó lại khiến anh nghĩ đến con boss tà thần mà anh đã gặp trong game.
Nhưng hệ thống đã nói với anh rồi, game chỉ là màn chơi khởi đầu để anh làm quen với thao tác.
Sở Tại Châu hỏi: "Hệ thống, chuyện trong game sẽ không ảnh hưởng đến hiện thực chứ?"
Hệ thống ngay lập tức đáp: [Về lý thuyết thì không.]
Vậy thực tế thì sao? Sở Tại Châu xoa xoa thái dương, không nghĩ ngợi thêm nữa.
Anh mở điện thoại, việc đầu tiên là xem hot search, quả nhiên, không có sự can thiệp của chính phủ, dù đã qua một ngày, độ hot vẫn không giảm xuống.
#Quận Nhã Yến thành phố Bạch Sa#
#Thời đại siêu nhiên đến! Quốc gia đã chuẩn bị từ trước!#
#Học viện Dị Năng Trung ương#
#Tìm kiếm cao thủ bí ẩn#
#Là thật hay giả? Chuyên gia đại học XX lên tiếng…#
Sở Tại Châu tùy tiện click vào một bài, đập vào mắt đầu tiên chính là hình ảnh.
Quảng trường trung tâm quận Nhã Yến rực rỡ sắc màu, nước mưa dưới ánh đèn lấp lánh biến thành từng đốm sáng nhỏ.
Chàng trai tóc đen mặc áo khoác gió đang nửa ngồi xổm trước chiếc xe bị hư hỏng, tay đeo găng tay da đặt trên cửa xe, dường như đang nói gì đó.
Những đốm sáng rơi trên hàng mi hơi ướt của chàng trai, khiến làn da của anh ta càng thêm trắng lạnh. Tách biệt rõ ràng với khung cảnh u ám xung quanh.
"..."
Sở Tại Châu bị "mê" bởi acc clone của chính mình, anh dời mắt đi: "Sao lại là ảnh của Zatch?"
Anh cứ tưởng mọi người sẽ thảo luận về hành động của chính phủ các kiểu.
Hệ thống: [Đạo cụ chỉ có tác dụng với sinh vật sống, camera giám sát không bị xóa.]
Khóe miệng Sở Tại Châu giật giật, thảo nào điểm nhập vai lại tăng vọt!
Quả nhiên, thế giới này vẫn là thế giới của nhan sắc.
Ngay cả anh khi vừa nhìn thấy Zatch cũng có chút kinh diễm.
Sở Tại Châu lướt xuống xem bình luận, suýt nữa thì bị vấp quần.
[A a a a a! Đừng quan tâm tôi, cứ để tôi hét! Chồng ơi!! Đè em đi!!]
[Ba phút! Tôi muốn biết số điện thoại của người đàn ông này!]
[Đây chính là dị năng giả sao? Cao thủ ngầu bá cháy!]
[Ghen tị quá, nghe nói còn có người điều khiển lửa, vậy chẳng phải nấu cơm cũng không cần bếp ga nữa sao…]
[Lầu trên bị ảo rồi à? Chính phủ đã xác nhận đây là dị năng chưa? Lừa người khác thì được, chứ đừng tự lừa chính mình, chắc chắn là kỹ xảo điện ảnh!]
[Ghê quá, một nhát dao cứa vào tay luôn, nếu đây không phải kỹ xảo thì tôi không tin, ngoài đời thật làm gì có ai dám làm vậy với bản thân chứ?]
[Vẫn còn đang thảo luận về cốt truyện phim à? Mọi người không xem ảnh chụp thực tế ở quận Nhã Yến bây giờ sao? Tường toàn lỗ, nhiều chỗ phải sửa chữa lại!]
[Haha, nếu không tin thì cậu tìm bằng chứng xác thực đi, trong video đó chết cả đống người kia kìa? Ngoài đời ai chết?]
[Người trong cuộc đây, đã gặp Diêm Vương rồi, nhưng sống lại lần nữa.]
[Người trong cuộc +1, cảm thấy toàn thân nóng ran khó chịu, sắp thức tỉnh tới nơi rồi!!]
[666.]
"Xem ra, mọi người không quan tâm đến dị vật." Sở Tại Châu bất lực nói: "Chính phủ vẫn chưa phổ cập kiến thức sao?"
Hệ thống: [Trong game có phần phổ cập kiến thức về dị vật, người chơi có thể lựa chọn công bố.]
Sở Tại Châu đã đánh với dị vật trong game rất lâu, nên không ngạc nhiên khi hệ thống có chức năng này.
Nhưng nhìn tình hình trong nước vẫn yên bình (ngoại trừ thành phố Bạch Sa có anh), thì tần suất xuất hiện của dị vật không cao lắm.
Anh cũng không chắc chắn chính phủ đã hiểu biết về dị vật đến mức nào, nếu vội vàng tiết lộ liệu có ảnh hưởng gì đến bản thân anh hay không.
"Tạm thời không cần." Sở Tại Châu lắc đầu, click vào bài đăng về Học viện Dị Năng Trung ương, anh rất tò mò bên trong sẽ nói (nổ) cái gì.
Kết quả có thể nói là mở đầu một bức tranh, phần còn lại toàn bịa đặt.
Những tài khoản marketing thậm chí còn viết ra cả cách thức nhập học, quy tắc nhập học.
Nào là nhan sắc phải đạt tiêu chuẩn XXX, lúc sinh ra chân đạp hoa sen, đầu đội hào quang Phật tổ…
Sở Tại Châu: Ông cụ trên tàu điện ngầm xem điện thoại.jpg
Ngay cả người trong cuộc là anh còn không biết quy tắc!
Tóm lại, dù mọi người đều mơ hồ về những chuyện đã xảy ra, cũng không hiểu rõ việc thức tỉnh dị năng và quái vật tấn công rốt cuộc có thay đổi gì đối với thế giới hay không.
Chỉ là vừa bàn tán xôn xao vừa phấn khích, cuối cùng vẫn là người đi làm thì đi làm, người làm bài tập thì làm bài tập…
Đây là trạng thái bình thường của những ngày tiếp theo!
Mỗi lần ra ngoài, Sở Tại Châu đều nghe thấy mọi người trên đường bàn tán về dị năng giả.
Bắt đầu từ quận Nhã Yến, cuối cùng lại chuyển sang chuyện hàng xóm nhà nào gần đây cảm thấy kỳ kinh bát mạch thông suốt, hình như sắp thức tỉnh dị năng…