"Hả? Ừ!" Khanh Thanh có chút khó hiểu, nhưng nhìn biểu cảm của đồng đội, vẫn gật đầu.
"Xin lỗi anh Sở, đã làm phiền anh vào đêm khuya, thật ra chúng tôi đang truy tìm một vụ trộm cắp và phá hoại. Về việc tài sản cá nhân của anh bị hư hỏng, chúng tôi sẽ cố gắng điều tra!"
"Xin tạm thời đừng chạm vào khoang trò chơi này, để tránh phá hủy chứng cứ."
Sở Tại Châu khẽ gật đầu: "Làm phiền hai anh rồi."
"Không phiền không phiền."
Một lúc sau, hai người rời khỏi nhà Sở Tại Châu, trở về xe.
"Đại Hải, anh phát hiện ra gì sao?" Khanh Thanh hỏi trước.
Đại Hải mím môi, bàn tay đeo găng tay mở ra, lộ ra một tấm thẻ: "Tôi tìm thấy cái này trong khe hở."
Khanh Thanh bật đèn trần xe, ánh sáng chiếu rõ tấm thẻ.
Đây là một tấm thẻ làm bằng chất liệu rất tốt, nền màu trắng sữa, mặt sau in hình chòm sao, sờ vào có thể cảm nhận được những đường vân tinh xảo, trên đó được viết bằng bút nước một dòng chữ:
[Khà khà, các dị năng giả à, chỉ là một dị vật nhỏ nhặt thôi, tôi đã giải quyết giúp các người rồi, không cần cảm ơn đâu. (cười nham hiểm)
Nhớ bồi thường khoang trò chơi cho anh Sở nhé!
Học viện Dị năng Trung ương, Khâu Thu, thay mặt hiệu trưởng gửi lời chào đến các anh!
.
.
.
Tái bút: Chết tiệt, sao mình lại rung động với người đàn ông đó chứ, bên các anh có dịch vụ mai mối không? Nhanh chóng mở rộng thêm đi!
Ba phút, tôi muốn toàn bộ tư liệu của Sở Tại Châu!]
"..."
"..."
"Quần què gì vậy?"
Sau khi xem xong tấm thẻ với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, Khanh Thanh cảm thấy rất kỳ lạ: "Anh nhặt được ở đâu thế!"
"Chính là trong khe hở của khoang trò chơi." Đại Hải hít sâu một hơi nói: "Lúc tôi kiểm tra dấu vết, sờ một cái là thấy ngay."
Khanh Thanh: "..."
Cái vấn đề ở đây chính là cái nội dung!
Trời ơi, sến quá trời sến!
Thật sự có người nghiêm túc viết ra mấy câu thoại tổng tài bá đạo như vậy sao?!
"Anh nghĩ người viết cái này là nam hay nữ?" Anh ta cau mày, hỏi Đại Hải.
Đại Hải há miệng, một lúc lâu mới nói được một chữ: "Nam."
Tốt lắm, văn hóa nước nhà thật là phong phú.
Hai người bị tấm thiệp này làm cho rúng động, hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại, một lúc sau mới bắt đầu phân tích.
"Trước tiên không nói đến việc trên thẻ ghi rõ anh ta đã giải quyết dị vật."
"Câu sau trực tiếp dùng "các người" để xưng hô, làm sao họ biết chúng ta sẽ nhận được tấm thẻ này?"
Giống như tiên tri vậy!
Khanh Thanh trầm ngâm nói: "Nếu là Khâu Thu này giải quyết, thì việc tín hiệu dị vật biến mất cũng có thể giải thích được."
"Còn câu thứ hai, một là họ tiên tri trước được chúng ta sẽ thấy tấm thẻ; hai là họ không quan tâm đến việc bị phát hiện — có thể vì họ đã quan sát tính cách của Sở Tại Châu."
Khanh Thanh quan sát suốt dọc đường, cảm thấy Sở Tại Châu là một người rất kín đáo và có chứng ám ảnh cưỡng chế về sạch sẽ.
Anh ta quan sát một cách lặng lẽ từ đầu đến cuối, thái độ với hai vị khách không mời mà đến của họ rất bình thản và cảnh giác, chỉ có lúc vào cửa mới hơi ngại ngùng nhắc nhở họ thay dép.
"Người có tính cách như vậy, sau khi phát hiện đồ đạc của mình bị hỏng một cách bất thường, rõ ràng sẽ không chủ động chạm vào."
"Hơn nữa anh ta rất có kế hoạch cho cuộc sống của mình, sẽ không tò mò tìm hiểu."
Khanh Thanh rất thích giao tiếp với kiểu người như vậy.
Đại Hải nhíu mày: "Lẽ nào thật sự là tiên tri?"
Dị năng giả hệ tiên tri! Dù có sức chiến đấu hay không cũng rất nguy hiểm!
"Cái này phải về báo cáo với đội trưởng." Khanh Thanh búng tấm thẻ, vẻ mặt nghiêm túc.
"Học viện Dị năng Trung ương — trong nước chúng ta còn có tổ chức lộ liễu như vậy sao!"
Hai người thậm chí còn không kịp ăn cơm, vội vàng quay lại đội đặc nhiệm, vừa hay gặp nhóm Vu Thiên Hòa vừa làm nhiệm vụ ngoài trời về.
"Đến họp thôi." Vu Thiên Hòa nói: "Chuyện hôm nay hơi đặc biệt, sau khi thảo luận xong tôi sẽ lập tức báo cáo."
Mười phút sau.
"Học viện Dị năng Trung ương!"
"Các cậu cũng gặp người của bọn họ sao?!"
…
Thông tin về "Học viện Dị năng Trung ương" đã được tung ra.
Vậy nên tất cả thiết lập nhân vật, thiết lập trường học, lịch sử phát triển, vân vân, đều phải được hoàn thiện trước khi chính phủ điều tra.
Nếu không chỉ cần lộ ra một chút sơ hở, toàn bộ công sức sẽ đổ sông đổ bể.
Người chơi vừa rồi còn hăng hái diễn kịch với điều tra viên, giờ phút này nằm trên giường như một con cá mặn.
"Khối lượng công việc lớn quá..." Sở Tại Châu thở hổn hển: "Phản ứng của chính phủ cũng quá nhanh, đây là ép tôi tăng ca à."
Nỗi oán hận của người đi làm!
Sở Tại Châu vẫn chưa biết đối sách hiện tại của chính phủ, anh đang lo lắng mở khóa acc.
Zatch bước ra từ phòng tắm, cũng nằm vật ra bên cạnh bản thể.
Hai con mèo thở dài.jpg