Ngay sau đó, anh suýt nữa thì ngừng thở.
Đồng phục màu xanh đen!
Sao lại tìm đến cửa nhanh vậy! Anh đã lộ tẩy ở đâu sao!
Không không, có thể không phải vì chuyện ở khu Kiến Nhân.
Từ nhỏ Sở Tại Châu đã có một khả năng, càng ở trong tình huống nguy cấp, bề ngoài anh càng bình tĩnh.
Lần đầu tiên phát biểu dưới cờ, giáo viên còn khen anh bình tĩnh, không ai biết anh căng thẳng đến mức xuống sân khấu liền chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Bây giờ tuy đã đỡ hơn, nhưng Sở Tại Châu cảm thấy mình đang đối mặt với thứ còn đáng sợ hơn cả phát biểu.
Anh quay đầu lại nhìn.
Zatch đang ngồi trên ghế sofa lau tóc, bỗng ôm tất cả những thứ không thuộc về Sở Tại Châu vào lòng với tốc độ cực nhanh, lén lút chạy vào nhà vệ sinh.
—— Dọn dẹp vết nước với tốc độ như đang đánh nhau.
Hai người bên ngoài hướng về phía màn hình điện tử, đưa ra giấy tờ tùy thân:
"Xin chào, anh Sở, chúng tôi là cảnh sát, đây là mã số chứng minh thư của chúng tôi, anh có thể lên mạng tra cứu."
Sở Tại Châu giả vờ kiểm tra một lượt, mở cửa đưa dép dùng một lần.
"Không cần không cần, chúng tôi chỉ hỏi vài câu thôi."
Khanh Thanh cất giấy tờ tùy thân, lặng lẽ quan sát căn phòng.
Căn phòng không lớn, toát lên vẻ lạnh lẽo của một người đàn ông độc thân.
Nhưng lại không giống lắm, trông sạch sẽ ngăn nắp quá mức.
(Zatch: Quá hoảng hốt nên vô tình dọn dẹp hơi quá tay.)
Bắt mắt nhất là chồng tài liệu dày cộp trên bàn.
Hình như Sở Tại Châu vừa mới làm việc.
"Gần đây anh có phát hiện điều gì bất thường không?" Anh ta nhẹ nhàng hỏi.
Sở Tại Châu tỏ vẻ hoang mang: "Là chỉ gì ạ? Tôi thường xuyên tăng ca ở công ty, về nhà là ngủ, ít khi để ý đến xung quanh."
"Ví dụ như thú cưng bỗng nhiên kích động, hoặc có thứ gì đó bị mất hoặc hỏng một cách khó hiểu..."
Nhìn vẻ mệt mỏi của Sở Tại Châu, Khanh Thanh cũng không nghĩ gì nhiều, anh ta hỏi cho có lệ, định tắt máy ghi âm rồi rời đi.
"Có." Lúc này, chàng trai đột nhiên gọi anh ta lại.
Khanh Thanh: "Hửm?"
"Khoang trò chơi của tôi bị hỏng." Sở Tại Châu chỉ vào khoang trò chơi ở góc phòng.
Sự chú ý của hai người bị thu hút, vừa định bước tới, đã bị Sở Tại Châu ngăn lại.
Chàng trai lộ vẻ hơi ngại ngùng: "Giày..."
"Ồ ồ!" Hai người bừng tỉnh, lộ vẻ mặt xấu hổ, vội vàng thay dép.
"Để đề phòng, anh chưa chạm vào nó chứ?"
"Chưa." Sở Tại Châu lắc đầu, nói rất khéo léo: "Sau khi phát hiện nó bị hỏng, tôi đã không chạm vào nữa."
"Mời anh lùi lại một chút."
"Có vấn đề gì sao?" Sở Tại Châu lộ vẻ mặt lo lắng vừa đủ.
Khanh Thanh đã lấy ra một vật giống bút thử điện, cẩn thận đặt lên khoang trò chơi.
Xem ra bọn họ có thể phát hiện dao động của dị vật, không biết dị năng giả và acc của anh có thể phân biệt được không, Sở Tại Châu đứng bên cạnh quan sát và suy nghĩ.
Nhìn giá trị nhảy số, Khanh Thanh có chút ngạc nhiên, anh ta nhỏ giọng nói: "Đại Hải, là chỗ này!"
Đại Hải ngồi xổm xuống, nói nhỏ chỉ hai người họ nghe thấy: "Dị vật vẫn còn ở đây sao?"
"Giá trị đang giảm, dị vậtđã biến mất." Khanh Thanh nhíu mày: "Điều này không hợp lý."
Đại Hải: "Anh nghi ngờ là do anh ta làm?"
Khanh Thanh suy nghĩ một chút: "Khả năng không cao."
Anh ta đứng dậy, đưa tay về phía Sở Tại Châu: "Anh Sở, anh có thể cầm cây bút này không?"
Trong đầu Sở Tại Châu, theo bản năng hiện lên vài cách đánh ngất hai người — anh không ngờ Khanh Thanh lại thẳng thắn như vậy!
Hệ thống: "Không sao, sẽ không bị phát hiện."
Sở Tại Châu im lặng đưa tay ra, đạo cụ giống bút thử điện lóe sáng xanh, hiển thị giá trị 30/10.
Giá trị phía trước là linh lực. Dưới 50 là người bình thường, trên 50 có khả năng thức tỉnh thành dị năng giả, trên 100 là cường độ của dị năng giả.
Giá trị phía sau là chỉ số ô nhiễm. 0 là không tiếp xúc; dưới 50 là tiếp xúc nhưng chưa bị ô nhiễm; trên 50 là tồn tại ô nhiễm không thể tự tiêu trừ, cần được thanh tẩy.
Khanh Thanh không biết nên vui hay buồn — anh ta còn tưởng mình có thể nhặt được một dị năng giả mới vào nghề.
Dù sao anh Sở này, trông cũng rất bắt mắt.
"Hai anh đang nghi ngờ tôi sao?" Sở Tại Châu nhíu mày hỏi: "Tôi không có lý do gì để phá hỏng khoang trò chơi của mình cả."
"Không phải vậy đâu, anh Sở!" Khanh Thanh cười gượng.
Anh ta buột miệng: "Chỉ là lo anh có chạm vào khoang trò chơi, lỡ nó bị rò rỉ điện thì sao?"
Im lặng mới là vàng.
Không thể bịa ra lý do nào hay hơn sao!! Sở Tại Châu suýt nữa thì không khống chế được biểu cảm của mình.
Anh nhìn khoang trò chơi, vẻ mặt cảnh giác: "Vậy, hai anh muốn điều tra cái gì? Có liên quan đến khoang trò chơi của tôi sao?"
"Cái này..."
"Khanh Thanh!" Đại Hải đột nhiên gọi tên anh ta: "Chúng ta nên đi thôi, ngày mai mang theo thiết bị giám định đến lại."