Chương 4.2

Tô Đại theo sau Ngụy Ngọc Niên suốt dọc đường, thấy hắn ung dung dạo bước trong sân vắng, thậm chí còn có hứng thú ngắm hoa, dường như người vừa rồi đối chọi gay gắt với nữ tử kia không phải là hắn.

Nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, lên tiếng:

“Vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Ngụy Ngọc Niên đáp: “Muội chỉ cần biết nên cẩn thận với nàng một chút là được.”

Tô Đại dừng bước, Ngụy Ngọc Niên đi được vài bước, thấy nàng không theo kịp, liền xoay người nhìn lại.

Chỉ thấy sắc mặt Tô Đại đầy phức tạp, trong mắt ánh lên tia kỳ lạ.

“Ta đâu còn là tiểu hài tử nữa. Năm ngoái đã đến tuổi cài trâm, qua thêm một thời gian nữa cũng đến lúc có thể bàn chuyện hôn sự rồi.”

Ngụy Ngọc Niên trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, sau đó liền bật cười khẽ.

Vốn dĩ hắn không định để Tô Đại vướng vào chuyện này, nhưng tranh chấp trong triều khó tránh khỏi liên lụy đến người nhà. Nếu giấu nàng, ngược lại còn gây hại cho nàng, huống chi chuyện này hắn vốn đã có sắp đặt.

“Lần này ta đến là vì vụ án thuế muối ở Giang Nam, nhưng vụ này có liên quan đến không ít quyền quý trong triều. Muốn dọn sạch hoàn toàn, e là rất khó. Vài ngày trước ta nhận được tin, nhiều năm trước trụ trì chùa Quảng Thiền trong một lần du ngoạn từng mang theo danh sách tư thương muối ở Giang Nam. Cho nên ta nghĩ đến chùa Quảng Thiền xem thử có để lại dấu vết gì không.”

Tô Đại hỏi: “Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến Thẩm đại nhân?”

“Trên triều vẫn chưa rõ ràng nàng ta đang giúp ai, cũng không biết là người tốt hay xấu. Nhưng một nữ tử có thể đứng vững trong triều, người phía sau chắc chắn không tầm thường. E rằng lần này danh sách vụ án thuế muối cũng có liên quan đến thế lực sau lưng nàng.”

Hắn có thể cảm nhận được Thẩm Trác Nhiên đối với Tô Đại không mang ác ý, nhưng thân phận Thẩm Trác Nhiên lại quá phức tạp. Lần này đến chùa Quảng Thiền, nàng ta cũng là vì tìm trụ trì, hơn nữa lại ra mặt công khai như vậy, xem ra cực kỳ tự tin. Kết giao thân thiết với nàng ta, thật sự không phải chuyện tốt.

“Sắp tới muội phải cẩn thận hơn. Lần này thánh thượng giao vụ án thuế muối cho Hình Bộ tra xét, chắc chắn sẽ có kẻ muốn lấy mạng ta. Nhưng muội cũng không cần quá lo lắng, ta sẽ cho Ngọc Thanh đi theo muội. Họ biết Ngọc Thanh là người của phủ Ngụy quốc công, hẳn sẽ không dám công khai đối đầu.”

Ám sát, loại thủ đoạn này, trong triều thấy cũng quen rồi.

Tô Đại toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn thấy khó hiểu:

“Người làm ra danh sách vụ án thuế muối năm đó, vì sao lại giao nó cho trụ trì?”

Ngụy Ngọc Niên vẻ mặt thâm sâu khó đoán: “Chuyện đó chỉ có thể hỏi trụ trì thôi.”

“Chỉ là tìm bao lâu nay vẫn không có một chút tin tức, cứ như người đó bỗng chốc biến mất khỏi thế gian.”

Tô Đại bỗng nhớ tới lời giám tự nói đêm qua, liền chần chừ lên tiếng:

“Huynh đã từng hỏi giám tự chưa?”

Ngụy Ngọc Niên đáp: “Hiện giờ người theo dõi ông ta không nhiều, nếu ta đến hỏi, ông ta mà nói ra điều gì thì chẳng khác nào ta hại ông ta. Ngược lại, cách tốt nhất bây giờ là cứ để ông ta giả ngốc, hỏi một câu bảo không biết, hỏi ba câu vẫn bảo không biết.”

“Chờ xem đã.”

Chờ đến khi không còn cách nào khác, hắn sẽ mang giám tự về Hình Bộ.

Tô Đại trầm ngâm một lúc, trong đầu chợt vang vọng lời giám tự nói:

“Đại Khải ngàn dặm ngoài Tây Bắc, bách tính tan cửa nát nhà, lưu lạc khắp nơi…”

Người xuất gia vốn ôm lòng từ bi, nếu có nơi nào lầm than như vậy, ông ấy nhất định sẽ đến siêu độ…

Ý nghĩ lóe lên, nàng nhìn Ngụy Ngọc Niên, từng chữ rõ ràng:

“Có khi nào không tìm thấy trụ trì là bởi vì hiện giờ ông ấy đang ở nơi chiến loạn, tin tức không truyền ra ngoài được?”

Ngụy Ngọc Niên nheo mắt, thật sâu nhìn Tô Đại một cái.

Tô Đại nói không sai, hắn cũng từng nghĩ đến điều đó. Vì vậy mấy ngày trước đã sai tâm phúc đi trước tới biên cương điều tra, giờ này chắc cũng đã đến nơi.

Lần này đến chùa Quảng Thiền, một phần là để đánh lạc hướng. Nếu trong triều có ai cố tình truy xét tung tích hắn, cũng sẽ không lần ra được biên cương.

Nếu người không ở biên cương, hắn sẽ trực tiếp đưa giám tự về Hình Bộ.

Ánh mắt Ngụy Ngọc Niên thoáng lộ vẻ vui mừng:

“A Đại quả nhiên đã trưởng thành rồi.”

……

Từ sau khi chia tay với Ngụy Ngọc Niên, Tô Đại như thường ngày tiếp tục sinh hoạt cùng các đệ tử trong chùa, làm việc và nghỉ ngơi đúng giờ, không còn gặp lại Ngụy Ngọc Niên nữa.

Chỉ có điều, Ngụy Ngọc Thanh thật sự cảm thấy nhàm chán. Sau khi Tô Đại khỏi bệnh, hắn liền kéo nàng đi khắp nơi trong chùa dạo chơi. Cái miệng nhỏ của hắn vừa ngọt lại khéo nịnh, khiến các đệ tử trong chùa ai nấy đều yêu quý, thường lén cho hắn rất nhiều món ngon. Ngay cả Minh Hỉ cũng bị hắn dỗ dành đến mức đặc biệt nấu riêng mấy bữa nhỏ cho hắn ăn.

Mặt trời lên rồi lại lặn, chùa Quảng Thiền lại đón một trận tuyết lớn. Ngoài sân, cây bồ đề phủ một lớp tuyết dày, cành khô bị đè nặng đến cong xuống. Mấy ngày này trôi qua thật nhanh, Tô Đại sau khi hết kỳ nghỉ đã chuẩn bị về nhà.

Ngụy Ngọc Niên đã xuống núi từ trước. Từ biên cương gửi thư về nói đã tìm được tung tích trụ trì, nhưng gặp phải việc khó giải quyết nên phải tự mình đến xử lý. Trước khi đi, hắn có lên núi tìm Tô Đại, dặn dò nàng cẩn thận khi xuống núi, còn đặc biệt để lại hai người hầu thân thủ giỏi đi theo bảo vệ nàng.

Những thứ cần dùng trong mấy ngày qua đều đã dùng gần hết, lần này trở về, xe ngựa cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Giám tự đứng nhìn theo Tô Đại bước ra khỏi cổng chùa. Khi nàng sắp lên xe, ông bỗng lên tiếng:

“Ta và lệnh tôn quen biết mấy chục năm, khi chưa quy y cửa Phật đã là bạn cũ. Sinh thời ông ấy từng nói với ta, ông ấy có một nữ nhi đáng yêu, đặc biệt chuẩn bị một món lễ vật cho con bé, muốn đợi đến ngày nó xuất giá làm của hồi môn.”

Giám tự như một người cha già gửi gắm tâm sự cuối đời, chậm rãi dặn dò:

“Mấy năm nay, năm nào ta cũng thấy nữ nhi ông ấy mãi vướng bận chuyện cũ. Chỉ mong ngươi có thể buông bỏ quá khứ. Cây bồ đề này đã sống hơn trăm năm, đến khi ngươi xuất giá, hãy quay lại nhìn cây bồ đề một lần. Vật mà phụ thân ngươi để lại, sẽ ở đó chờ ngươi.”

Tô Đại nghe xong, sững sờ một lúc. Trên gương mặt từng trải gió sương của giám tự hiện lên nét hiền hậu đầy yêu thương. Nàng quay đầu nhìn cây bồ đề treo đầy dây cầu nguyện, không kìm được bước tới, từng sợi từng sợi lật xem, không biết đã trôi qua bao lâu, chung quanh không một ai quấy rầy.

Bỗng nhiên, giữa muôn vàn sợi kỳ nguyện, dường như có một sợi chỉ dẫn đường, cuối cùng nàng nhìn thấy nét chữ quen thuộc:

“Nguyện nữ nhi bình an, thuận buồm xuôi gió.”

Một cỗ chua xót dâng trào trong lòng.

Nàng siết chặt dải cầu nguyện, đến mức những nếp nhăn hiện rõ bằng mắt thường mới buông ra.

Nàng nhớ lại khi còn nhỏ gia cảnh nghèo khó, công việc của cha bấp bênh, tiền lương chỉ vừa đủ ấm bụng. Cả nhà thuê một sân viện nhỏ hẻo lánh, nhưng căn phòng tốt nhất luôn để dành cho nàng. Mỗi ngày khi hoàng hôn buông xuống, cha lại ngồi trên bậc cửa chờ nàng tan học về nhà. Về đến phòng là thấy mẹ đã nấu xong một mâm cơm ngon, ăn xong lại cùng nhau đi đón a huynh trở về từ học đường.

Tô Đại bỗng bật cười. Nàng treo dải cầu nguyện trở lại cây bồ đề, buộc lại nút thắt cho chắc chắn. Hốc mắt hoe đỏ, nàng cúi mình hành lễ từ biệt giám tự:

“Đa tạ.”