Giám tự rót trà xanh, hơi nóng mờ mịt trong không trung.
“Thí chủ dạo này khá hơn chưa?”
Tô Đại lắc đầu, nói ra nỗi bối rối của mình: “Không tốt lắm, mấy hôm trước vô ý rơi xuống nước, sau khi tỉnh lại thì càng hay mơ, thường xuyên bị ác mộng làm tỉnh giấc.”
Những năm gần đây, giám tự cũng như trưởng bối của nàng, nàng quen đem những chuyện không thể giải quyết nói với giám tự nghe.
Giám tự lông mày thấm đượm tang thương: “Người chết đã đi xa, chuyện cũ không thể truy, nên thử đặt lòng vào chỗ khác.”
Tô Đại: “Chỗ khác?”
Giám tự nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm, như ẩn giấu vô tận khổ sở: “Đại Khải ngàn dặm bên ngoài, phía Tây Bắc, bách tính nhà tan cửa nát, trôi dạt khắp nơi.”
Tô Đại khó hiểu: “Tây Bắc? Là ở biên cương sao?”
“Không phải,” giám tự thâm sâu khó đoán nói, “Gần đây có tin tức truyền từ biên cương về một vị thiếu niên tướng quân, vừa phá được hai tòa thành của địch.”
“…… Chỉ là chờ tin tức truyền về quá lâu.”
“Ngươi thấy, thiếu niên tướng quân kia, có phải là cố nhân không?”
Cố nhân?
Tô Đại ánh mắt sáng lên, là a huynh sao?
Cuối cùng ánh mắt hơi tối lại, lại cảm thấy không quá có khả năng.
A cha chưa được rửa oan, a huynh cũng không thể nào được phong làm tướng quân.
Giám tự ý vị sâu xa, nhìn ra xa ngoài cửa sổ rất lâu, trong mắt có ý cười.
Tô Đại nói: “Giám tự là bạn tốt của a cha, cũng tin rằng người là kẻ tư tàng nghịch đảng sao?”
Giám tự nghe vậy, ánh mắt dần dần buồn, như nhớ lại điều gì, rất lâu sau mới bình thản nói:
“Tin hay không, cũng không quan trọng.”
……
Trầm mặc rất lâu, trà nóng đã nguội, giám tự mới chậm rãi nói: “Sắp chuyển trời rồi.”
Tô Đại nhìn ra ngoài khách đường, ánh trăng rọi xuống ánh sáng đủ để soi rõ lối đi trong chùa, căn bản không giống như là sắp chuyển trời, nhưng giám tự đã nhắm mắt tĩnh tọa, nàng đành phải nuốt nghi hoặc, cáo từ rời đi.
Một đêm không mộng.
Tô Đại ở trong chùa sinh hoạt hằng ngày giống như các đệ tử khác, giờ Mẹo đã lên khóa sớm.
Minh Hỉ đi sau Tô Đại, vừa đi vừa gật gù, đi cả buổi chỉ mong có thể ôm chăn mà đi.
Dùng xong cơm chay, được nghỉ ngơi chốc lát, Tô Đại lại gặp vị nữ tử hôm qua,Thẩm Trác Nhiên ở hậu viện.
Bên cạnh Thẩm Trác Nhiên còn có một vị đồng liêu cùng nàng ấy đi chung.
Tô Đại định vòng đường khác tránh đi, không ngờ Thẩm Trác Nhiên đã thấy nàng trước.
Nàng ấy chào tạm biệt với người đồng liêu rồi lập tức bước nhanh về phía Tô Đại.
Thẩm Trác Nhiên khẽ hành lễ, vẻ mặt đầy áy náy nói: “Hôm qua còn chưa kịp giới thiệu, ta tên là Thẩm Trác Nhiên, không biết cô nương xưng hô thế nào?”
Tô Đại hành lễ đáp lại: “Ta họ Tô, tên một chữ Đại.”
Thẩm Trác Nhiên hào sảng cười: “Tên hay!”
Nàng ấy lại nói tiếp: “Hai hôm nay ta đều ở đây, nếu cô có khó khăn gì thì cứ đến tìm ta.”
Ngừng một chút, còn cố ý nói thêm một câu: “Xem như bồi tội.”
Tô Đại gật đầu, trong lòng lờ mờ cảm thấy chuyện này không đơn giản.
Quả nhiên ngay sau đó, nàng liếc thấy một bóng dáng quen thuộc, theo bản năng quay đầu lại ——
Chỉ thấy người kia búi tóc cao, dáng người cao gầy, khoác áo choàng màu đen, bước đi trầm ổn, vẻ ngoài ôn hòa nhã nhặn đang đi về phía nàng.
Trái tim Tô Đại bất giác hụt một nhịp, sau đó đập dồn dập.
Sao hắn lại đến?
Ngụy Ngọc Niên giơ tay lên, nhẹ nhàng kéo nàng ra sau lưng, chắn ngang tầm mắt Thẩm Trác Nhiên, lạnh nhạt lễ phép nói: “Thẩm ngự sử.”
Thẩm Trác Nhiên đáp: “Hạ quan bái kiến Ngụy thị lang!”
Ngụy Ngọc Niên nhẹ nhàng ngăn tay Thẩm Trác Nhiên đang định hành lễ: “Bên ngoài không cần những lễ nghi này.”
Ngừng lại một chút, hắn lại nói: “Không ngờ tiểu muội lại quen biết Thẩm ngự sử.”
Thẩm Trác Nhiên kinh ngạc đáp: “Hóa ra Tô cô nương là muội muội của ngài. Ta mới gặp lệnh muội lần đầu, cảm thấy rất hợp ý, nên muốn kết giao một phen.”
Ngụy Ngọc Niên vuốt nhẹ ngón tay, trên mặt mỉm cười, như vô tình mà nói:
“Nghe đồn Thẩm ngự sử nổi tiếng nhanh nhạy tin tức, xem ra lời đồn trên phố cũng không hẳn là không thể tin.”
Thẩm Trác Nhiên cũng không chịu thua: “Xưa nay chỉ biết Ngụy thị lang chỉ có một muội muội, không ngờ còn có một vị tiểu muội xinh đẹp như vậy.”
Hiện tại bầu không khí đã trở nên không tốt, Tô Đại không tiện lên tiếng, dù sao cũng thấy không hợp.
Đã giương cung bạt kiếm, Ngụy Ngọc Niên không tiếp tục khách sáo giả vờ nữa: “Trụ trì chùa Quảng Thiền mấy năm trước đã vân du thiên hạ, Thẩm ngự sử lần này e rằng chuyến đi uổng công.”
Thẩm Trác Nhiên nghe vậy sắc mặt lập tức thay đổi: “Chùa chiền không thể không có trụ trì, mấy năm nay vẫn cứ như vậy sao?”
Ngụy Ngọc Niên đáp: “Đêm qua chẳng phải ngươi đã nghe giám tự nói rồi sao, nếu còn không tin, chi bằng tự mình cầu một quẻ.”
Thẩm Trác Nhiên khinh thường nói: “Ta vốn không tin thần Phật!”
“Phật môn là nơi tôn nghiêm, Thẩm ngự sử, lời nói nên cẩn trọng.”
Nói xong, Ngụy Ngọc Niên mang theo Tô Đại xoay người bỏ đi.
“Đứng lại ——” Thẩm Trác Nhiên gọi hắn, “Ngụy thị lang đã biết mục đích chuyến này của ta, vậy còn ngươi?”
Ngụy Ngọc Niên đáp: “Thẩm ngự sử quan tâm quá nhiều rồi.”
Thái độ cứng rắn của Ngụy Ngọc Niên khiến Thẩm Trác Nhiên lo lắng, vội nói:
“Tô cô nương, dù thế nào đi nữa, ta thật lòng muốn kết giao với cô.”
Tô Đại quay lại, khẽ mỉm cười: “Thẩm đại nhân, hữu duyên tự sẽ gặp lại.”
Thẩm Trác Nhiên nhíu mày, nhìn hai bóng người càng lúc càng xa, dần khuất khỏi tầm mắt.
Từ trong bóng tối bước ra một người, chính là đồng liêu vừa rồi đi cùng nàng ấy. Hắn ta trầm giọng hỏi: “Là hắn sao?”
Thẩm Trác Nhiên gật đầu, suy nghĩ rất lâu mới nói: “Ta chỉ có một yêu cầu, tuyệt đối không được làm hại người vô tội.”
Người trong bóng tối cười lạnh: “Sao vậy? Thẩm đại nhân làm quan rồi, lương tâm lại trỗi dậy sao? Chỉ gặp một lần mà đã động lòng, không giống ngươi trước kia a!”
Thẩm Trác Nhiên cười lạnh: “Chúng ta vốn đi đường khác nhau, cần gì phải làm ra vẻ đáng ghét như vậy.”
“Huống hồ, đây là lần hợp tác cuối cùng.”