Chương 3.2

Trần Uyển Thanh nghe thấy giọng Ngụy Ngọc Niên, lập tức mừng rỡ. Nàng ta nhanh chóng chỉnh lại búi tóc, xác nhận không có gì lộn xộn rồi mang theo tâm trạng hân hoan đẩy cửa bước vào. Nhưng ngay giây phút nhìn thấy Tô Đại đang ngồi bên cạnh Ngụy Ngọc Niên, nàng ta liền khựng lại.

Chỉ là trong chớp mắt, quy củ từ nhỏ đã được học của tiểu thư khuê các làm Trần Uyển Thanh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Nàng ta mỉm cười nhẹ: “Không ngờ A Đại muội muội cũng ở đây. Đúng lúc dì bảo ta mang ít điểm tâm đến cho biểu ca, muội muội cũng ăn cùng luôn nhé.”

Tô Đại đứng dậy hành lễ: “Đa tạ tỷ tỷ có lòng, chỉ là thân thể muội mới khá lên một chút, đại phu dặn không nên ăn quá nhiều.”

Trần Uyển Thanh còn định nói thêm gì đó, nhưng ánh mắt thoáng liếc qua liền dừng lại ở chiếc túi thơm bên hông Tô Đại, đồng tử bỗng nhiên co lại, đến mức suýt nữa làm rơi cả hộp điểm tâm trong tay.

Chiếc túi thơm kia chính là chiếc mà ba ngày trước nàng ta đã đưa cho biểu ca!

Nàng ta nhận ra ngay, nhưng không biết vì sao lại thành ra như vậy, chẳng lẽ Tô Đại cố tình giành lấy?

Tô Đại giả vờ ngây thơ hỏi: “Tỷ tỷ cũng thích chiếc túi thơm này sao?”

“Không được đâu, đây là thế tử ca ca tặng cho muội mà.”

Ngụy Ngọc Niên ngẩng mắt, cố ý liếc nhìn Tô Đại một cái.

Hôm ấy Trần Uyển Thanh nói túi thơm này là do lão phu nhân làm cho, dặn nàng ta đưa tặng. Hắn đã sớm nhận ra nàng ta nói dối nên từ chối nhận, nhưng không ngờ nàng ta lại khóc lóc cầu xin. Nàng ta nói phụ thân mình đang tính liên hôn với phủ quốc công, nếu trở về tay trắng thì những ngày sau sẽ chẳng dễ chịu.

Hắn nghĩ một chút rồi nhận lấy, cũng được, nàng ta vẫn còn chút giá trị lợi dụng.

Hiện giờ thấy thần sắc đắc ý của Tô Đại, giống như con mèo nhỏ có cơ hội làm ra vẻ.

Hắn mặt mày gian xảo mang theo vẻ bất đắc dĩ, thôi, vẫn là tâm tính trẻ con.

Trần Uyển Thanh tức đến đỏ mắt, trừng Tô Đại, lại không tiện phát tác.

Ngụy Ngọc Niên ôn hòa thong dong, dường như người vừa đùa giỡn tình cảm không phải là hắn: “Đồ thêu tay của biểu muội thật tinh xảo, ngay cả A Đại muội muội cũng rất thích.”

“A Đại, còn không mau cảm ơn Uyển Thanh tỷ tỷ đi.”

Tô Đại ngoan ngoãn phụ họa nói: “Cảm ơn Uyển Thanh tỷ tỷ.”

Dừng một chút, nàng như nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, tỷ tỷ có phải đang tìm con mèo hoa không?”

“Mới nãy ta đi cùng thế tử ca ca thấy con mèo hoa đang chơi với nhị muội muội đó!”

Không ổn!

Trần Uyển Thanh sắc mặt tối sầm, âm thầm nghiến răng, trên mặt cố tỏ ra trấn tĩnh, bỏ qua chuyện túi thơm.

Ngụy Cẩm Vân sợ mèo nhất, nếu nàng ta có sơ suất gì, vị trí thế tử phi này nàng ta cũng không giữ được!

Nàng gọi nha đầu tới, nhỏ giọng dặn dò mấy câu, quay đầu lại đổi sắc mặt, dịu dàng nói với Tô Đại:

“Đa tạ muội muội nhắc nhở.”

“Biểu ca, Uyển Thanh có việc, xin đi trước.”

Trần Uyển Thanh quay người, sắc mặt âm trầm, không còn vẻ dịu dàng.

Đợi Trần Uyển Thanh đi rồi, Ngụy Ngọc Niên nói: “Sao muội lại có địch ý như vậy với nàng?”

Tô Đại không nói, nàng luôn ngại trực tiếp nói với thế tử ca ca rằng nàng thích hắn!

Vẫn là An Lâm phản ứng nhanh: “Thế tử gia, biểu cô nương e là sớm nhìn ra lão phu nhân muốn tác hợp người với Trần cô nương, cố ý phối hợp cùng người!”

“Chuyện này, Trần cô nương thấy người phụ lòng nàng, chắc cũng biết đường lui, lão phu nhân cũng sẽ không tác hợp hai người nữa!”

Tô Đại đồng tình gật đầu.

Đúng đúng đúng, An Lâm nói đều đúng!

Sáng sớm, bên ngoài phủ Ngụy quốc công.

Minh Hỉ chỉ huy đám sai vặt dọn đồ lên xe ngựa, cười nói:

“Hôm qua tuyết rơi suốt đêm, sáng nay dày bằng một đốt ngón tay!”

“Đúng vậy!” Tô Đại quấn chặt áo lông chồn, ôm lò sưởi trong lòng, tâm trạng tốt, tự nhiên nhìn gì cũng thấy vui vẻ.

Bọn họ lần này chỉ ở lại hai ngày, đồ mang theo đã rất nhiều, nhưng Diêu thị vẫn lo chưa đủ, lại cho thêm không ít, khiến xe ngựa lún sâu một đoạn trong tuyết.

Hôm qua Trần Uyển Thanh vì để xổng con mèo hoa mà khiến Ngụy Cẩm Vân bị thương, Ngụy quốc công nổi giận, nhưng ngại con mèo hoa là mèo của cháu gái ngoại mình, không tiện phát tác. Lúc này Diêu thị đang chăm sóc Trần Uyển Thanh, Tô Đại sáng sớm đến thăm, còn chưa bước vào cửa đã bị ngăn lại, nói là Ngụy Cẩm Vân không muốn gặp nàng.

Vừa hay, nàng cũng chỉ là làm cho có lệ mà thôi.