Ngụy Ngọc Niên vừa đi vừa suy nghĩ đối sách, mỗi khi hắn cân nhắc chính sự thì giống như nhập định, hoàn toàn không để tâm đến xung quanh.
Hắn không lên tiếng, Tô Đại cũng không chủ động mở lời. Dù sao hắn cũng không đuổi nàng, vậy thì nàng cứ ngoan ngoãn đi theo phía sau.
Mãi cho đến khi sắp bước vào Thanh Phong Uyển, Ngụy Ngọc Niên mới nhớ ra phía sau còn có một cái “đuôi nhỏ”. Dù gì thì vừa rồi hắn cũng có phần không đúng, đành phải lên tiếng trước chủ động hòa hoãn:
“Lại đây, để ta xem thời gian này luyện chữ có tiến bộ không.”
Thanh Phong Uyển cách Phương Nhã Các của Tô Đại không xa, cả hai đều thuộc Tây viện, nơi hẻo lánh nhất trong phủ.
Hắn ở chỗ này vì thích yên tĩnh, còn nàng ở chỗ này thì vì căn bản không ai quan tâm nên mới bị sắp xếp như vậy.
“Thế tử!”
“Thế tử gia đã trở về!”
An Lâm kéo cửa ra, ánh mắt ngập tràn vui mừng:
“Biểu cô nương cũng đến rồi!”
An Lâm nhỏ hơn Ngụy Ngọc Niên vài tuổi, lúc nhỏ được hắn cứu, từ đó một lòng trung thành đi theo hầu hạ hắn.
Thế tử đã nhiều ngày không trở về, hôm nhị tiểu thư làm lễ trưởng thành, hắn vừa nhận được mật chỉ thì lập tức cưỡi ngựa rời phủ. Tưởng rằng năm nay sẽ không kịp về, ai ngờ hôm nay đột ngột quay lại mà không báo trước cho phủ.
An Lâm nhanh nhẹn cởϊ áσ lông chồn cho Ngụy Ngọc Niên, trong viện người hầu lục tục tới, chuẩn bị nước ấm và lò sưởi, mời hai người rửa tay bằng ngọc thạch, sau đó đưa cả hai vào trong viện.
Ngụy quốc công rất xem trọng thế tử nên ngay cả mùa đông cũng đặc biệt chuẩn bị than sưởi tốt hơn chỗ khác, các phòng đều xây tường giữ ấm, khí trời giá lạnh mà nơi đây lại rất ấm áp dễ chịu.
Trong viện Thanh Phong Uyển có một cây hoa gạo lớn, tán cây che phủ gần nửa sân. Lúc này đúng mùa hoa nở, những bông hoa hồng nhạt nở rộ trong mùa đông giá lạnh, như mang theo sức sống kiên cường, khiến cả trời đất đều trở nên lu mờ trước nó.
Nghe nói khi còn trẻ, tiên phu nhân và Ngụy quốc công là thanh mai trúc mã, cây này chính là bà gieo trồng từ nhỏ.
Tô Đại tháo áo lông chồn, đi theo Ngụy Ngọc Niên bước vào noãn các.
Cách bài trí trong Thanh Phong Uyển nàng vô cùng quen thuộc. Từ khi nàng đến phủ quốc công, mỗi dịp cuối năm đều qua lại cùng Ngụy Ngọc Niên, hai nơi lại ở gần nhau, ngày thường nàng hay tới đây. Chỉ là từ ba năm trước, sau khi Ngụy Ngọc Niên nhận chức tiền nhiệm, Tô Đại hầu như không còn lui tới Thanh Phong Uyển nữa, thứ nhất vì hắn thường xuyên vắng mặt, thứ hai là vì nam nữ khác biệt...
Dù vậy, cách sắp xếp nơi này vẫn giống hệt như xưa.
Ngụy Ngọc Niên đi tới bàn án, mở một quyển sách, ra hiệu cho Tô Đại ngồi xuống.
Tô Đại vốn do chính tay Ngụy Ngọc Niên dạy chữ, đến cả Ngụy Ngọc Thanh cũng chưa từng được đãi ngộ ấy. Năm đó khi Tô Đại vừa mới vào phủ, nét chữ xiêu vẹo đến mức không thể nhìn, Ngụy Ngọc Niên phải cố ý tìm danh gia để lấy mẫu chữ cho nàng luyện. Nhưng nàng lại cố chấp vô cùng, chỉ chịu học theo nét chữ của Ngụy Ngọc Niên.
Nhưng mà nét bút của hắn lại quá sắc lạnh, đến cả thầy dạy cũng từng nói giữa hàng chữ ẩn chứa sát khí, không hợp với nữ nhi khuê các. Nhưng Tô Đại vẫn kiên quyết, hắn đành phải từng nét bút tự mình chỉ dạy, vừa dạy nàng vừa chỉnh sửa nét chữ của chính mình.
Hiện tại, chữ của Tô Đại tuy không sắc bén như hắn, nhưng vẫn phảng phất khí khái của hắn lưu lại.
Tô Đại ngừng bút, trên giấy Tuyên Thành hiện đầy một thiên văn chương nét mực sắc lạnh như băng, cao khiết mà lại lạnh nhạt tựa như trúc ngọc vươn mình.
Ngụy Ngọc Niên xem xong gật đầu: “Không tồi, tiến bộ không ít.”
Hắn vừa buông bút, Tô Đại cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng, lại nói một câu chẳng ăn nhập gì:
“Hôm đó trước khi ta rơi xuống nước, từng thấy huynh ở cùng Trần Uyển Thanh.”
Ngụy Ngọc Niên khựng lại, thản nhiên hỏi: “Thấy gì?”
“Ta…” Tô Đại đang định kể lại cảnh tượng mình đã thấy hôm ấy thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.
“Biểu cô nương, xin để ta vào thông báo một tiếng trước!”
Trần Uyển Thanh khó hiểu nói: “An Lâm, dì biết biểu ca đã về phủ, cố tình bảo ta mang chút đồ ăn đến thăm, sao còn cần phải thông báo?”
“Chuyện này…” An Lâm nhìn về phía noãn các, khó xử nói:
“Biểu cô nương, thật sự lúc này không tiện.”
Trần Uyển Thanh càng thêm nghi ngờ: “Ban ngày ban mặt, sao biểu ca lại đóng cửa noãn các? Huynh ấy bị thương sao?”
Nghe dì nói lần này biểu ca bất ngờ nhận được công vụ cấp bách, lại lặng lẽ trở về phủ mà không cho ai hay, nàng ta lo lắng cho Ngụy Ngọc Niên đã gặp chuyện chẳng lành, vội vã đẩy An Lâm ra: “Ngăn ta làm gì? Để ta vào xem sao!”
Bên trong, Ngụy Ngọc Niên vẫn thản nhiên như cũ, tựa như chẳng hề để tâm đến sự tình bên ngoài, thậm chí còn ung dung cầm bút sửa mấy chữ của Tô Đại, rồi hỏi tiếp: “Hôm đó, rốt cuộc muội thấy gì?”
Tô Đại vừa lấy hết dũng khí, lại bị đoạn hội thoại kia cắt ngang.
Nàng nói: “Cái túi thơm đó, là nàng ấy tặng huynh.”
“Nàng ấy thích huynh.”
Ngụy Ngọc Niên buông bút, nhìn Tô Đại hồi lâu, đến khi nàng bắt đầu hơi lúng túng thì hắn mới như hiểu ra, mỉm cười nhẹ, vẻ trầm ngâm ban nãy trong lòng cũng được hóa giải.
Hắn rũ mắt, khẽ cười nói: “Thì ra là thế, nhưng nàng ấy thích ta, chẳng lẽ ta cũng phải thích lại sao?”
Ngụy Ngọc Niên thu bút, nhìn hàng chữ Tô Đại vừa viết cùng nét bút cứng cỏi của hắn trên giấy Tuyên Thành, tỏ vẻ hài lòng, rồi nói:
“An Lâm, để nàng ấy vào đi.”