Chương 22.1: Y thuật

Chiếc rương gỗ lim đỏ đã phủ bụi bao năm bị mở ra, kim châm cùng các dụng cụ khác được sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề, do thường xuyên được nàng lau chùi nên lần này cũng chưa từng bám bụi.

Mấy năm nay chỉ ở trong khuê phòng, không có cơ hội thi triển tài năng, nàng cũng chưa từng đem những thứ này để lộ trước mặt người khác, ngay cả dì cũng không biết.

Tô Đại ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm, gương đồng in rõ khuôn mặt mang tâm sự nặng nề của nàng.

Một lúc lâu sau, nàng mở lòng bàn tay, vô thức vuốt ve miếng ngọc bội khắc hình phượng mà mẫu thân để lại, chất ngọc ấm áp, tỏa ra vẻ yên bình hiền hòa.

Nàng ngồi thêm một lát rồi gọi Lan Chi, khoác áo choàng, đi đến Tĩnh An Đường.

Tĩnh An Đường đã cho lui hết hạ nhân, đại phu cũng đã đến, lúc này chỉ còn lại lão phu nhân và Diêu thị đang ở bên trong trông chừng Ngụy Cẩm Vân.

Gian ngoài, quốc công gia ngồi nặng nề, lòng bực bội rối loạn. A Thanh sốt ruột đi qua đi lại trước cửa, không ngừng hướng mắt về phía cửa sổ, muốn nhìn xem tình hình bên trong ra sao.

Cuối cùng, quốc công gia không nhịn được, mất kiên nhẫn nói:

“Được rồi, gấp cái gì chứ?”

“Ngồi xuống mà chờ!”

Trong giọng nói mang theo sự trách móc.

Ngụy Ngọc Thanh nghe vậy, tức tối ngồi xuống, nhưng chẳng bao lâu lại đứng lên, tiếp tục đi qua đi lại.

Trong lòng hắn không yên.

Từ sáng sớm, mẹ đã cho người báo với hắn rằng a tỷ đã trở về. Hắn cả đêm không ngủ ngon, giờ phút này vừa nghe được tin tức liền đến nỗi giày còn chưa kịp đi kỹ đã vội vàng lao ra ngoài.

Hắn nghĩ, hắn muốn nói với a tỷ rằng hắn thích a tỷ nhất, về sau sẽ không bao giờ để nàng phải buồn khổ nữa, chỉ cần nàng được bình an vô sự.

Thế nhưng chờ đợi hắn lại là một chiếc cáng nâng về, a tỷ của hắn sắc mặt trắng bệch nằm trên đó, hôn mê bất tỉnh……

Hắn lén nắm tay a tỷ, lạnh ngắt.

Nếu không phải mẫu thân nhanh chóng gọi đại phu tới khám, hắn suýt nữa đã tưởng rằng mình không còn a tỷ nữa.

Mẹ bảo hắn chờ, tổ mẫu bảo hắn đứng xa ra, phụ thân thì không có phản ứng gì với hắn, ai cũng không nói cho hắn biết đã xảy ra chuyện gì, a tỷ thế nào rồi, chỉ bảo hắn chờ!

Hiện giờ đại phu đã vào được nửa canh giờ, mà vẫn chưa có tin tức gì, hắn như ngồi trên đống lửa, đứng ngồi không yên.

Quốc công gia chống trán, không muốn nhìn đứa con trai này nữa, nó hoảng loạn khiến ông cũng bực bội theo.

Tô Đại mang lư hương bước vào, hành lễ với quốc công gia. Ông chỉ hơi nhấc mí mắt, vẻ mặt mệt mỏi, không nói gì.

Ngụy Ngọc Thanh thấy Tô Đại, như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng:

“Đại tỷ tỷ ——”

Tô Đại đưa lư hương cho Ngụy Ngọc Thanh, khói đặc từ trong lư hương bốc lên, trong không khí lờ mờ mang theo vị cay đắng.

Ngụy Ngọc Thanh cau mày, ngừng thở: “Đây là gì vậy?”

Tô Đại đáp: “Đây là thương truật, đốt thương truật có thể trừ tà, tránh uế khí.”

Sắc mặt quốc công gia thoáng cứng lại trong nháy mắt, như thể nhớ tới điều gì, chỉ một thoáng sau lại không nói gì, nhưng mà sắc mặt càng thêm khó coi.

Ngụy Ngọc Thanh nghe vậy thì đặt lư hương lên án đài, hắn cũng không rõ Đại tỷ tỷ có ý gì, nhưng nghe qua dường như rất hữu dụng.

Khói thương truật lan tỏa ra khắp căn phòng, đặc sánh, đi một bước là có thể ngửi được vị cay xộc vào mũi.

Nửa khắc sau, đại phu bước ra.

Quốc công gia vội vàng tiến lên: “Tiểu nữ thế nào rồi?”

Đại phu dùng khăn vải che kín mũi miệng, liên tục lắc đầu, không nói gì, chỉ vội vã muốn rời đi.

Trong lòng Tô Đại run lên, tám chín phần mười nàng đã đoán được.

Quốc công gia ba bước làm hai giữ chặt lấy đại phu, chất vấn: “Ta đang hỏi ngươi đấy!”

“Đã là thầy thuốc, sao lại không có y đức như vậy?”

Ngụy Ngọc Thanh níu lấy tay áo Tô Đại, như thể sợ hãi khi thấy phụ thân mình nổi giận đến vậy.

Đại phu bị quốc công gia nắm cổ áo, vẻ mặt đau khổ nói:

“Quốc công gia đừng làm khó tiểu nhân, tiểu thư đã nhiễm ôn dịch, y thuật của tiểu nhân không đủ, chỉ có thể trị đến mức này thôi. Tiểu nhân còn có vợ con, xin hãy để tiểu nhân rời đi!”