Tô Đại rời khỏi phủ công chúa, quả nhiên thấy dì đang chờ trong xe ngựa. Nàng chợt nhớ ra lúc nãy mình vốn định đi tìm Ngụy Cẩm Vân, giờ thì không chỉ không thấy Ngụy Cẩm Vân, ngay cả Hoắc Duy và Thẩm Trác Nhiên cũng chẳng thấy đâu.
Diêu thị thấy Tô Đại đi ra, vội vã vẫy tay với nàng, ra hiệu bảo nàng lên xe ngựa.
Tô Đại không nghĩ ngợi gì thêm, gạt bỏ mọi suy nghĩ, bước lên xe trước.
Diêu thị trầm mặc, ít nói. Bà đã sớm truyền tin về phủ quốc công, sai người tăng cường tìm kiếm Ngụy Cẩm Vân, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì.
Mà lại không thể báo quan.
Trong lòng bà sốt ruột, chỉ muốn nhanh chóng quay về phủ quốc công báo lại chuyện này với quốc công gia.
Đột nhiên, xe ngựa bị chặn lại.
Xa phu nói: “Phu nhân, có lưu dân chặn xe ngựa!”
Diêu thị vén một góc màn xe, liền thấy một nữ tử đang ôm người mẹ bệnh nặng quỳ xuống cầu xin bố thí, hai người áo quần rách nát, trông không được sạch sẽ.
Tô Đại cũng thấy rõ trong mắt, mấy ngày nay lưu dân vào thành rất nhiều, đều vì thánh thượng từng rải tiền ở cửa cung nên họ lũ lượt kéo đến hy vọng nhặt được ít đồng tiền.
Nhưng đến quá đông, suốt mấy ngày qua, trên đường cái đâu đâu cũng thấy lưu dân quần áo rách rưới, không đủ ăn, có người ngã trái ngã phải nằm la liệt ở góc đường.
Trời vẫn chưa ấm lên, thường xuyên có người ngủ đông mà chết ở ven đường, ban ngày bị quan binh phát hiện thì vứt ra bãi tha ma.
Hoa Kinh là kinh thành, ngay dưới chân thiên tử, sao lại đột nhiên có nhiều lưu dân tràn vào như vậy?
Diêu thị tuy thấy nữ tử kia đáng thương nhưng hiện tại còn việc quan trọng hơn, chỉ nghĩ phải nhanh chóng đi, mau trở về phủ, thuận miệng nói:
“Cho nàng ta một thỏi bạc.”
Xa phu nghe lệnh, ném thỏi bạc cho nữ tử kia. Nữ tử cảm động đến rơi lệ, vừa dập đầu vừa liên tục tạ ơn.
Tô Đại nhìn thoáng qua người mẹ của nữ tử ấy, sắc mặt trắng bệch, hai má hõm sâu, hai mắt vô thần, môi hơi tím bầm, đã hiện rõ dấu hiệu hấp hối.
Nàng kéo màn xe xuống, ánh mắt ảm đạm, không nỡ nhìn thêm nữa.
Xe ngựa vừa mới đi tiếp được một đoạn, lại dừng lại. Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, rồi nghe xa phu lắp bắp nói:
“Phu nhân... này, này này...”
“Có rất nhiều lưu dân đang ùa tới!”
Diêu thị vén màn xe nhìn ra, quả nhiên thấy một đám người áo quần rách nát đang chen chúc kéo đến, ánh mắt lộ rõ vẻ thèm thuồng.
Nữ tử vừa nãy đã sớm bị đám đông đẩy ra phía sau, có người xô ngã nàng ta rồi cướp mất thỏi bạc, giờ phút này nàng ta đang cố vùng dậy, xem xét thương thế của mẫu thân, liều mạng muốn lấy lại số bạc kia.
Diêu thị bước xuống xe ngựa, giọng nghiêm nghị: “Dưới chân thiên tử mà tụ tập vây xe, không sợ bị nhóm tuần bộ của Kinh Triệu Doãn bắt sao?”
Lưu dân không hề bị khí thế của bà trấn áp, thấy bà ra khỏi xe ngược lại càng náo loạn hơn. Miệng thì khẩn cầu, nhưng tay chân bắt đầu không yên:
“Phu nhân xin thương xót, cho chút đường sống với!”
“Xin thương xót, xin cho chúng ta chút gì ăn...”
“Đại thiện nhân, vừa rồi còn có thể cho người kia, sao lại không thể cho chúng ta?”
“……”
Thấy đám lưu dân phía sau càng lúc càng chen lấn, tay đã thò cả vào trong xe ngựa, Diêu thị tránh còn không kịp, vội vàng lùi lại. Đột nhiên chân vướng vào vật gì, ngay lúc sắp ngã xuống, một bàn tay từ phía sau vững vàng đỡ lấy bà.
Tô Đại đỡ lấy Diêu thị, kéo bà ra phía sau một bước.
Sau khi đứng vững, Diêu thị nói với xa phu: “Mau đi báo quan!”
Lưu dân nghe thấy thế thì lập tức vây lấy xa phu ở bên sườn, tay kéo giật không ngừng:
“Phu nhân xin thương xót, chúng ta đáng thương lắm!”
“Đừng báo quan, xin bố thí chút tiền bạc thôi!”
“Phu nhân, con trai ta sắp chết đói rồi, xin hãy cứu con ta, ta nguyện làm trâu ngựa báo đáp!”
“Phu nhân, tiểu thư...”
Lưu dân kéo đến càng lúc càng nhiều, nơi này lại là khu dân cư thưa thớt, dù có người thấy cũng sớm tránh xa, Diêu thị trong lòng rối như tơ vò, cả đời chưa từng trải qua hỗn loạn như thế này.
Có lẽ là vì thấy vừa rồi Diêu thị cho tiền người kia nên đám lưu dân mới tưởng bà thiện tâm, vì vậy mới khiến nhiều người đồng loạt xông tới như vậy.
Lúc này các nàng đã bị vây ở giữa, không thể thoát ra, chỉ có thể chờ tuần bộ phát hiện, tình thế quá mức bị động.
Trừ phi ——
Trừ phi đánh xe xông ra, nhưng làm vậy sẽ khiến những lưu dân này nhẹ thì bị thương, nặng thì…..
Không được!
Những lưu dân này vốn không có lỗi, lại đều là người vùng lũ sông Hoài Hán chạy nạn đến.
Đột nhiên, có người lớn tiếng hét:
“Tuần bộ Kinh Triệu Doãn đến rồi!”
Lưu dân nghe xong lập tức tán loạn chạy trốn, cũng chẳng còn tâm trí nghĩ tới tiền bạc nữa. Tô Đại đỡ Diêu thị đứng vững lại, vừa ổn định thì thấy Hoắc Duy cưỡi ngựa phóng tới, thấp giọng hỏi:
“Thế nào? Không sao chứ?”
Hoắc Duy ngồi trên lưng ngựa cao cao, siết chặt dây cương, dừng lại bên cạnh xe ngựa.
Tô Đại đáp: “Không sao.”
Diêu thị sắc mặt kinh ngạc, dường như có chút bất ngờ khi thấy Tô Đại quen biết một nam nhân bên ngoài, nhưng tình hình hiện tại không tiện để hỏi nhiều, bà nén lại kinh ngạc, bước lên xe ngựa, để lại thời gian cho Tô Đại và Hoắc Duy.
Tô Đại hỏi: “Thẩm Trác Nhiên đã trở về rồi sao?”
Hoắc Duy gật đầu, nghiêm giọng nói: “Ta đang định về phủ, nghe nói chỗ này có người ồn ào, lại nhớ ngươi quay về là đi theo hướng này nên tới xem thử.”
“Nơi này vắng vẻ, tuần bộ lơ là tuần tra. Ta vừa rồi chỉ dọa bọn họ, nếu bọn họ phản ứng lại mà quay trở lại thì hết cách, các ngươi mau chóng rời khỏi đây đi.”
Tô Đại gật đầu, xoay người trở vào xe ngựa, trước khi đi còn liếc nhìn nữ tử ở góc đường đang ôm mẫu thân khóc nức nở.
Nàng ấy dường như đã không thể giành lại thỏi bạc kia.
Xa phu giơ roi thúc ngựa, vội vã rời đi.
Hoắc Duy vừa định thúc ngựa đuổi theo thì nghe thấy có lưu dân vội vã hét lớn từ phía sau:
“Tuần bộ căn bản không đến! Hắn lừa người đó! Ở đó chỉ có mình hắn! Mau chặn hắn lại, hôm nay chúng ta sẽ không phải chịu đói!”
Lưu dân từ bốn phía ùa tới, vây quanh lấy Hoắc Duy, hắn siết chặt dây cương.
Có người trong đám lưu dân hung dữ nói: “Các nàng đi rồi thì ngươi phải bồi thường đồ ăn cho chúng ta! Chúng ta còn đang đói đây!”
Những người khác nghe vậy liền đồng thanh phụ họa.
Hoắc Duy nhíu mày, trong lòng nổi giận. Tấm lòng đồng cảm ban đầu với bọn họ cũng tan biến sạch, hắn giục ngựa chuẩn bị phá vòng vây xông ra.
Tên lưu dân ban đầu liền hô lớn: “Hắn muốn chạy! Mau chặn lại! Triều đình mặc kệ chúng ta, chẳng lẽ chúng ta còn không thể tự tìm cho mình một con đường sống sao?”
“Lên! Chặn hắn lại!”
Hoắc Duy lúc này đã nhìn rõ tình thế, tên nam nhân kia là người cầm đầu, hắn ta nói gì thì những người khác liền làm theo. Phía trước bị đám lưu dân chặn kín, hắn chỉ có thể bị ép buộc mà dừng lại.
Hoắc Duy nói: “Các ngươi không sợ bị tuần bộ phát hiện, rồi bị bắt hết vào đại lao sao?”
Nam nhân kia nói: “Đói đến sắp chết rồi, sợ mấy chuyện đó thì có ích gì!”
Vừa dứt lời, trước mặt Hoắc Duy đã có một phụ nhân quỳ xuống, khẩn thiết cầu xin:
“Quý nhân, xin thương xót chúng ta! Chúng ta từ vùng sông Hoài Hán tới đây, sau trận lũ thì nghe nói kinh thành có quý nhân thu nhận dân chạy nạn. Chúng ta lang bạt đường xa đến tận nơi, nhưng phát hiện căn bản chẳng ai thu nhận cả, ngay cả cửa thành cũng không vào được...”
“Phải cầu xin mãi, bọn họ mới chịu để chúng ta vào thành. Nhưng sau khi vào thành, tuần bộ không cho chúng ta đến những nơi phồn hoa, chúng ta chỉ có thể co rút trong các góc phố, không chỗ dung thân, chỉ có thể dựa vào sự bố thí của quý nhân để sống qua ngày.”
Trên gương mặt người phụ nhân bị sương gió dày vò chỉ còn da bọc xương, nàng ấy vừa khóc vừa cầu xin:
“Ta không có ý xấu khi cản đường các người, nhưng con ta không chịu nổi nữa rồi... Ta không ăn cũng được, ta có thể giặt đồ, nấu cơm, làm gì cũng được, chỉ cầu xin quý nhân cứu lấy con ta, nó mới sinh chưa bao lâu...”
Lúc này Hoắc Duy mới chú ý thấy sau lưng phụ nhân kia có cõng theo một đứa bé. Áo nàng ấy rộng, thân hình thì gầy yếu đến mức không đỡ nổi, nếu không nhìn kỹ thì không phát hiện ra sau lưng có đứa trẻ.
Nhưng mà sắc mặt đứa trẻ kia đen sạm, da đã nổi các vết đốm lốm đốm, hiển nhiên đã chết từ lâu. Chỉ là do gần đây trời lạnh nên xác vẫn chưa phân huỷ.
Phụ nhân vẫn đang không ngừng cầu xin, giống như không tin con mình đã chết.
Hoắc Duy cụp mắt xuống, trong lòng tràn đầy đồng cảm, cơn tức giận cũng tan biến.
Hắn móc hết tiền bạc trên người ra, vừa chuẩn bị xuống ngựa kéo phụ nhân dậy thì Tô Đại đột nhiên xuất hiện, quát lớn:
“Hoắc Duy, đừng chạm vào nàng ta ——”
Tay Hoắc Duy khựng lại, chưa kịp phản ứng thì chỗ tiền bạc đã bị ai đó giật lấy. Phụ nhân bị người đẩy ngã xuống đất, hiện trường lập tức hỗn loạn đến cực điểm! Cả con ngựa của hắn cũng hoảng loạn xông bừa ra ngoài!
Hoắc Duy lật mình, vung người nhảy ra khỏi đám đông chen lấn hỗn loạn.
Tô Đại sắc mặt phức tạp, nhìn cảnh tượng trước mắt hỗn loạn, trong lòng cảm thấy bi thương.
Lúc nãy nàng cùng dì hồi phủ, thoáng nhìn nữ tử kia thì như linh cảm được mẫu thân nàng ấy đã chết, mà nàng ấy khóc lóc vô cùng thương tâm. Xe ngựa đi được một đoạn, Tô Đại chợt hô dừng, bảo dì về phủ trước, đồng thời sai xa phu đi báo quan.
Lưu dân tụ tập ở nơi này, hôm nay là do các nàng may mắn mới thoát được, nếu đổi lại là người khác, hậu quả khó lường.
Sau khi xuống xe, nàng lặng lẽ cho nữ tử kia một thỏi bạc. Nữ tử nắm tay nàng, cảm động rơi nước mắt. Tô Đại đang định giúp nàng lo hậu sự cho mẫu thân thì lại nhìn thấy trên người mẫu thân nàng ta có những mảng lớn vết bầm và máu tụ!
Nàng lập tức lạnh cả sống lưng, theo bản năng hất mạnh tay nữ tử kia ra. Nữ tử ngơ ngác, ôm lấy xác mẫu thân, không biết phải làm sao.
Tô Đại chợt nhớ tới, khi còn nhỏ, thầy giáo từng nói: sau lũ lụt tất sẽ sinh ôn dịch, cần can thiệp kịp thời, nếu không sẽ dễ lây lan với tốc độ rất cao!
Mà nàng lại quên mất điều đó!
Tô Đại nhìn bàn tay mình, đầu óc trống rỗng trong chốc lát. Sau đó vội vã nhét thêm hai thỏi bạc vào tay nữ tử rồi vòng lại tìm Hoắc Duy!
Quả nhiên, vừa đến đã thấy Hoắc Duy đang định tiếp cận nữ tử kia. Tô Đại nhìn rất rõ, sau lưng phụ nhân cõng thi thể đứa bé đã bị nhiễm ôn dịch!
Một luồng khí lạnh từ dưới dội ngược lên, xông thẳng đến đỉnh đầu, Tô Đại theo bản năng hét lên: “Hoắc Duy, đừng chạm vào nàng ta ——”
Ngay khoảnh khắc mọi người đang tranh giành tiền bạc, Hoắc Duy nhanh chóng lao ra khỏi đám đông.
Tô Đại chú ý thấy trong đám lưu dân có một nam tử không hề tiến lên tranh giành, ngược lại còn ẩn mình phía sau, như thể đang chờ cơ hội để châm ngòi và giật dây.
Nàng âm thầm để tâm, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không để lộ ra điều gì.
Hoắc Duy chạy đến, hỏi: “Sao ngươi lại một mình quay lại?”
Tô Đại vội nói: “Trong bọn họ có người đã bị nhiễm ôn dịch!”
“Cái gì?!”
Hoắc Duy kinh hãi, sắc mặt biến đổi, vội vàng đưa tay che miệng mũi.
Ôn dịch?!
Lại còn xuất hiện trong kinh thành Hoa Kinh, tin tức này tuyệt đối không thể lan ra!
Nhưng vấn đề là ai đã để bọn họ lọt vào thành?
Nam nhân ẩn mình trong đám lưu dân lại bắt đầu châm ngòi, lớn tiếng nói: “Vị cô nương kia đã quay lại!”
Có vài người trong đám lưu dân không còn tranh giành tiền nữa, mà bắt đầu chuyển mục tiêu nhìn chằm chằm về phía nàng.
Tô Đại lùi lại hai bước, Hoắc Duy lập tức đứng chắn trước mặt, che chắn cho nàng.
Lúc này, có tiếng vó ngựa vang lên. Một chiếc xe ngựa chầm chậm tiến vào, một bàn tay với các khớp xương rõ ràng vén màn xe lên. Người trong xe nhìn thấy Tô Đại, sóng mắt bình thản nói: “A Đại, lại đây.”
Là Ngụy Ngọc Niên.
Lưu dân thấy chiếc xe ngựa kia, lập tức cảm nhận được khí thế phú quý, một số người do dự như muốn đổi mục tiêu, xôn xao không yên. Tên nam nhân lúc nãy lập tức bước lên, nói lớn: “Quý nhân xin thương xót, xin hãy bố thí cho chúng ta đi!”
Còn chưa kịp đến gần, gia nhân cầm đao đã chắn ngang, hiển nhiên không phải người dễ trêu chọc. Nam nhân kia hậm hực lùi lại mấy bước, những người khác nhìn thấy tình hình như vậy cũng không dám tiến lên nữa.
Bọn họ không thể đυ.ng vào nhân vật này, quý nhân trong xe ngựa rõ ràng có quen biết với cô nương kia, bọn họ không dám tiếp tục đòi hỏi, chỉ đành quay đầu lại, mắt đỏ ngầu tiếp tục tranh nhau số bạc vụn còn sót lại.
Tô Đại liếc nhìn Hoắc Duy rồi đi về phía xe ngựa. Hoắc Duy da mặt dày, cũng mặt dày mày dạn đi theo sau lưng nàng.
Tô Đại lên xe, Hoắc Duy cũng thở hổn hển đuổi kịp, nhưng lại bị thị vệ vung đao cản lại, không cho hắn tới gần.
Hoắc Duy khó hiểu, nói: “Ta cũng quen biết thế tử nhà các ngươi mà, không lâu trước còn cùng nhau chung hoạn nạn nữa.”
“Cho ta quá giang một đoạn, quá giang một đoạn thôi!”
Hắn vỗ vai gia nhân, gọi một tiếng huynh đệ, ra hiệu bảo hắn hạ đao xuống.
Giọng nói ôn hòa lạnh nhạt của Ngụy Ngọc Niên từ trong xe truyền ra:
“Ngươi muốn đi nhờ cũng được, ngồi bên ngoài đi.”
Người hầu lập tức hạ đao xuống.
Hoắc Duy kinh ngạc kêu lên: “Cái gì cơ?”
Người hầu lại giơ đao chắn ngang một lần nữa.
…… Hoắc Duy nghĩ một lát, thấy mình không địch lại người ta, lại không có ngựa để chạy, đành cười gượng, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi bên ngoài xe.
Khi xe ngựa đi ngang qua bên người tên nam nhân trong đám lưu dân, ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên và hắn ta giao nhau trong chốc lát. Chỉ một thoáng, nam nhân kia liền cụp mắt xuống.