“Sao huynh lại ở đây?” Tô Đại kinh ngạc hỏi.
Thẩm Trác Nhiên cố gắng muốn đứng dậy, nhưng thân thể vô lực, lại ngã mạnh trở xuống ghế.
Hoắc Duy nhịn không nổi kêu lên, quá nặng!
Hắn đang phải chống gần hết trọng lượng của Trần Thuật, giờ lại đứng chững ở cửa thì không thể chịu nổi nữa.
Hắn còn muốn cao lên, sao có thể bị đè thành lùn được!
“Tránh ra chút, tránh ra chút, cho ta vào cái đã!”
Hoắc Duy đẩy cửa mạnh ra, va thẳng đầu Trần Thuật vào cạnh cửa, ném lăn hắn ta lên sàn rồi ngồi bệt xuống thở hồng hộc.
Ngụy Ngọc Niên liếc mắt nhìn qua, nói với Tô Đại:
“Hôm nay nghỉ tẩy trần, nghe nói a tỷ có mặt ở đây nên ta đến tìm, vừa lúc bắt gặp Trần Thuật lén lút…”
Chưa dứt lời, “Đông” một tiếng, Thẩm Trác Nhiên ngã mạnh xuống đất.
Tô Đại vội vã lướt qua Ngụy Ngọc Niên, chạy tới đỡ dậy, bắt mạch xem xét.
Nàng đi gấp quá, không phát hiện ánh mắt Ngụy Ngọc Niên thoáng trầm xuống.
May mà thuốc mê liều lượng không cao, không ảnh hưởng đến cơ thể. Hiện giờ chỉ là dược tính chưa tan hết, không đáng lo.
Nàng nhặt chiếc áo choàng lên đắp cho Thẩm Trác Nhiên, nhưng khi vừa chạm vào, tay khựng lại, có phần ngạc nhiên.
Áo choàng này không phải của Ngụy Ngọc Niên.
Ngụy Ngọc Niên trơ mắt nhìn Tô Đại lướt qua ngay trước mặt hắn, hơi cau mày, trong lòng có chút không vui, lại không rõ mình đang khó chịu vì điều gì, nhưng khi ánh mắt dừng lại trên Hoắc Duy đang ngồi bệt thở dốc, thì trong lòng càng thêm bực bội vô cớ.
Hắn day day ấn đường, cảm thấy mình thật kỳ lạ.
Hoắc Duy vỗ vỗ bụi đất trên người, hỏi: “Xong chưa? Chúng ta đi thôi?”
Thẩm Trác Nhiên gắng gượng, vừa nãy uống hai chén trà xanh, đầu óc cũng tỉnh táo hơn một chút.
Nàng túm lấy tay Tô Đại, nói: “Dắt ta đi cùng!”
Nàng lớn lên ở Tây Bắc, dân phong mộc mạc, chưa từng gặp phải cái loại chuyện quanh co lòng vòng thế này. Vốn chỉ muốn vào triều làm quan, vì nữ tử mà mở ra một lối đi, làm điều có ích, ai ngờ chỉ dự tiệc một lần mà cũng có người hạ mê dược trong trà, đến cả ai là chủ mưu cũng chẳng rõ.
Không đúng, nàng nhìn chằm chằm Trần Thuật, nếu có sức, nàng nhất định cho hắn vài đấm để hắn nhớ đời!
Tô Đại đỡ lấy Thẩm Trác Nhiên, gật đầu: “Chúng ta đi.”
Phải rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, kẻo có biến.
Hoắc Duy vừa vỗ xong quần áo, đang chuẩn bị đi, thì nghe Ngụy Ngọc Niên lạnh giọng:
“Đợi đã.”
Hoắc Duy mờ mịt: “Cái gì nữa?”
Tô Đại nghe vậy liền bước đến bên cửa sổ ngó xuống, lập tức thấy Trần Uyển Thanh đang dẫn theo một đám người đi tới, vừa đi vừa nói:
“Vừa rồi ta đánh rơi cành hoa, là ngay chỗ này mất dấu.”
Nàng chỉ vào hướng phòng khách, lại nói: “Làm phiền các vị tỷ muội giúp ta tìm một chút.”
Dứt lời còn làm ra vẻ mặt lo lắng: “Chuyện nhỏ thế này, ta cũng không muốn kinh động đến trưởng công chúa, chỉ có thể phiền các vị giúp một tay, sau này nếu có gì cần, chỉ cần gọi ta một tiếng là được.”
Mà nhóm nữ quyến nàng ta dẫn đến đều là những tiểu thư khuê các xuất thân cao môn, thường ngày quan hệ không tệ, cũng là vì nể mặt nàng ta mà đến. Giờ nghe nàng ta nói khách sáo như thế, ngược lại đều thấy không cần thiết.
“Uyển Thanh tỷ khách khí quá rồi, chỉ là một đóa hoa thôi mà, chúng ta giúp tìm một chút là được, chẳng lẽ còn mọc chân chạy đi được sao.”
“Đúng đó, yên tâm đi!”
Trần Uyển Thanh thấy thế liền an tâm, thừa dịp mọi người đều đang tập trung tìm kiếm hoa, nàng ta lặng lẽ tiến gần phòng khách.
Nhưng lúc này Trần Thuật vẫn chưa tỉnh!
Nếu bị đám người kia phát hiện thì phiền toái to rồi.
Tô Đại liền nói: “Hoắc Duy, ngươi đưa A Nhiên ra ngoài bằng cửa sổ phía sau, ta vừa nãy đã xem qua, cửa sổ này gần bờ nước, không thông với tiền viện.”
Hoắc Duy hỏi: “Vậy còn ngươi?”
Tô Đại đáp: “Ta sẽ theo sau ngay.”
Hoắc Duy liếc mắt nhìn về phía Ngụy Ngọc Niên, thấy người kia chẳng những không động đậy, mà còn khoanh tay đứng ngoài cuộc, giống như đang xem kịch, không khỏi nhịn được hỏi:
“Thế còn hắn?”
Vừa rồi lúc mới vào, hắn đã phát hiện Tô Đại đối với người này dường như có gì đó đặc biệt. Nhưng tên này thì cứ bộ dạng lạnh nhạt dửng dưng, nói lời nhẹ nhàng như không có chuyện gì, nhìn mà phát bực!
Giờ lại đứng yên nhìn bọn họ xoay như chong chóng, một chút cũng không sốt ruột.
Hoắc Duy thấy không thuận mắt chút nào.
Ngụy Ngọc Niên chỉ lười biếng liếc hắn một cái, vẫn không nói lời nào.
Hoắc Duy thấy vậy lại càng tức.
Tô Đại nói: “Được rồi, mau đưa nàng đi, ta tự có cách thoát thân.”
Cách gì chứ?
Cũng chỉ là chui theo cửa sổ mà đi thôi.
Thấy Trần Uyển Thanh càng lúc càng gần cửa phòng khách, Hoắc Duy đành từ bỏ, đỡ Thẩm Trác Nhiên đứng dậy, nói khẽ:
“Thất lễ rồi.”
Hoắc Duy cõng Thẩm Trác Nhiên ra ngoài bằng lối cửa sổ phía sau.
Tô Đại cũng vội nói với Ngụy Ngọc Niên: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Nàng đo lường độ cao cửa sổ, vừa quay đầu lại thì thấy Ngụy Ngọc Niên vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, không một biểu cảm.
Nàng khẽ giọng gọi: “Qua đây đi!”
Ngụy Ngọc Niên trầm mặc một lát rồi mới từng bước tiến lại gần nàng. Đến gần, hắn nói:
“Sao muội lại quen biết Hoắc Duy?”
Đang lúc cấp bách, Tô Đại không muốn bàn chuyện này: “Chuyện gì rời khỏi đây rồi nói, Hoắc Duy vừa đánh ngất Trần Thuật, chúng ta không thể ở lại.”
Nói rồi nàng kéo Ngụy Ngọc Niên, nhưng không kéo nổi.
Ánh mắt người kia nặng nề, khiến người ta không thể gạt ra.
Gần như cùng lúc, Trần Uyển Thanh đẩy cửa phòng khách ra.
Ngụy Ngọc Niên lập tức ôm lấy Tô Đại, xoay người nhảy lên xà nhà.
Tô Đại suýt nữa kinh hô thành tiếng, vội đưa tay che miệng, mất trọng tâm khiến nàng bám chặt vào Ngụy Ngọc Niên, không dám buông.
Ngược lại, Ngụy Ngọc Niên vẫn ung dung nhìn nàng. Gương mặt quân tử ôn hòa lúc này trong mắt lại mang theo một vẻ mê ly đến chính hắn cũng không nhận ra.
Hắn âm thầm siết chặt tay đang ôm nàng, đầu ngón tay nóng rực, trong bụng nổi lên một luồng hỏa khí khó hiểu.
“A ——” Trần Uyển Thanh thét lên một tiếng.
Nàng ta thấy biểu đệ Trần Thuật quần áo lộn xộn, nằm ngửa bất tỉnh dưới đất.
Các tiểu thư quý tộc nghe tiếng vội vã chạy tới, vừa nhìn thấy liền sửng sốt.
Trần Uyển Thanh run rẩy bước lên, cúi người kiểm tra hơi thở Trần Thuật.
Còn thở, nàng ta nhẹ nhàng thở ra.
Ngay sau đó nàng ta nhìn quanh, cảm thấy có điều bất thường, Thẩm Trác Nhiên đâu?
Nàng ta âm thầm siết chặt tay, lục soát khắp nơi, thật sự không thấy bóng người, chỉ còn một tách trà dùng dở trên bàn, nàng ta tức giận đỏ cả mắt.
Đáng chết, Thẩm Trác Nhiên!
Một tiểu thư kinh hãi kéo tay Trần Uyển Thanh: “Uyển Thanh, đây không phải biểu đệ của tỷ sao?”
“Đúng rồi, sao hắn lại ở đây?”
“Còn…” người kia ngập ngừng, “quần áo không chỉnh tề…”
“Mau gọi đại phu!”
Trần Uyển Thanh lập tức xoay người, sắc mặt đổi khác, không thể để gọi đại phu, cũng không thể để chuyện này lộ ra.
Nàng tỏ vẻ yếu ớt đáng thương: “Biểu đệ ta chắc là uống say, không sao đâu. Ta sẽ về nói với thúc phụ, nhất định sẽ dạy dỗ hắn.”
“Mong các tỷ muội đừng nói ra ngoài, nếu không hôm nay ta về cũng bị cha mắng một trận. Dù sao cũng là ta dẫn hắn đến yến tiệc…”
Mọi người trầm mặc. Dù gì cũng là phủ trưởng công chúa, đang lúc yến tiệc, người đông miệng nhiều, không phải muốn giấu là giấu được.
Quả nhiên, lời còn chưa dứt, một giọng nói mang theo uy nghi truyền đến:
“Cái gì mà đừng nói ra ngoài?”
Trưởng công chúa đích thân tới.
Các quý nữ chết lặng, Trần Uyển Thanh cũng không nói nên lời.
Trưởng công chúa vừa trông thấy người nằm dưới đất, sắc mặt nghiêm lại, bước nhanh tới gần, cùng đi còn có Ngụy Lan Hi.
“Hoang đường!” Trưởng công chúa giận dữ. “Chuyện liên quan đến mạng người mà còn muốn giấu giếm?”
Trưởng công chúa vội vàng cho gọi đại phu đến, mời ông ấy xem bệnh cho Trần Thuật, rồi sai người đưa hắn ta lên giường nằm nghỉ. Khi biết bệnh tình không nghiêm trọng, nàng mới yên tâm.
Dù sao thì nếu người ta xảy ra chuyện trong phủ của nàng thì thật không hay chút nào!
Nàng quay sang nhìn Trần Uyển Thanh đang đứng một bên, cuối cùng không nhịn được cơn giận:
“Thường ngày thấy ngươi cẩn trọng, sao hôm nay lại hồ đồ đến vậy? Nếu thật sự xảy ra chuyện, là trách Trần gia các ngươi không nên đến hay là trách bổn cung xử lý không chu đáo?”
Trần Uyển Thanh không dám nói lời nào, chuyện này chính tay nàng ta sắp đặt, nếu bị Trần Thuật vạch trần thì những ngày tháng sau này của nàng ta e là chẳng yên ổn gì nữa. Nói nhiều chỉ càng dễ lòi sơ hở!
Trưởng công chúa hừ lạnh một tiếng: “Ngươi lui xuống đi!”
Trên xà nhà, Tô Đại nắm chặt lấy xà, không khỏi nhích người nhẹ một cái, khiến vài hạt bụi rơi xuống. Ngụy Ngọc Niên liền đè nàng lại. Ngụy Lan Hi dường như có cảm giác, ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy đệ đệ và muội muội mình mỗi người bám một bên xà nhà. Đệ đệ còn đỡ, trông có vẻ biết một chút khinh công, bám rất chắc chắn. Còn muội muội kia thì giống như con bạch tuộc, ôm chặt lấy xà nhà không chịu buông tay, sợ rơi xuống!
Ngụy Lan Hi không nhịn được bật cười khẽ rồi dời ánh mắt, nói với trưởng công chúa:
“Chúng ta cũng ra ngoài dạo một chút, để Trần công tử yên tĩnh nghỉ ngơi.”
Trưởng công chúa gật đầu, day day trán, sự việc xảy ra trong phủ, nàng còn phải cho mọi người trong phủ một lời giải thích.
Mọi người đi rồi, lúc này Ngụy Ngọc Niên mới dìu Tô Đại từ xà nhà xuống. Hai chân Tô Đại đã mềm nhũn vì sợ, Ngụy Ngọc Niên một tay đỡ nàng, trêu chọc:
“Giờ mới biết sợ sao?”
Tô Đại cũng chẳng rõ mình được Ngụy Ngọc Niên bế xuống bằng cách nào, cú bám xà nhà đó khiến tim nàng vẫn còn đập thình thịch, đến khi lấy lại bình tĩnh thì họ đã ra đến phòng khách. Ngụy Lan Hi đang đứng chờ cách đó không xa.
Thấy Tô Đại còn hốt hoảng, Ngụy Lan Hi hỏi: “Sợ rồi à?”
Tô Đại nhìn Ngụy Ngọc Niên đang cười mỉm, hơi cố chấp nói: “Không có.”
Ánh mắt Ngụy Lan Hi đảo qua giữa hai người, lát sau nàng ấy nói: “Ta thấy Trần Uyển Thanh không phải người đơn giản. Phụ thân nàng ta luôn vì lợi mà luồn cúi, nàng ta tất nhiên cũng sẽ lo sớm cho bản thân, e là đã nhắm tới A Hằng rồi.”
Nàng ấy quay sang Ngụy Ngọc Niên: “Đệ phải cẩn thận, đừng để mắc bẫy.”
Ngụy Ngọc Niên cười nhẹ nhàng: “Thay vì a tỷ lo cho ta, chi bằng lo cho chính mình nhiều hơn.”
Ngụy Lan Hi hơi sửng sốt: “Sao cơ?”
Ngụy Ngọc Niên nói: “Ta sắp có chất nhi rồi?”
Lúc này Tô Đại mới chú ý thấy bụng Ngụy Lan Hi hơi nhô lên, đôi mắt liền sáng rực.
Ngụy Lan Hi mỉm cười nhẹ, tay cũng vô thức đặt lên bụng, gương mặt tràn đầy vẻ hạnh phúc. Đột nhiên nhớ ra gì đó, nàng ấy nói:
“Đại nhi muội muội, yến tiệc ngoài sảnh đã kết thúc rồi, mẫu thân nhờ ta tìm muội. Người hiện đang chờ ngoài phủ.”
Nghe vậy, Tô Đại liền hiểu hai huynh muội này có chuyện riêng cần bàn, bèn cáo từ rời đi.
Tô Đại vừa đi, Ngụy Lan Hi liền nói: “Lần này về kinh chúng ta không thể ở lâu, chỉ có thể nhân dịp yến hội thưởng xuân này để gặp đệ một lần. Sao rồi, có tin gì về Sơn Hà Lục chưa?”
Khi trở về kinh, nàng và Giang Âm hầu đều bị người theo dõi. Đối phương rất kiên trì, bám sát mấy lần cũng không thoát được. May mắn lần này có dịp tham dự yến hội thưởng xuân của trưởng công chúa, bên đó không vào được phủ, chỉ đành chờ bên ngoài.
Ngụy Ngọc Niên trầm mặc một lúc.
Ngụy Lan Hi vui mừng hỏi: “Có tin rồi sao?”
Ngụy Ngọc Niên siết chặt tay, rồi lại buông ra, nói: “Vẫn chưa có tin gì.”
Ngụy Lan Hi vội vàng hỏi: “Đại nhi biểu muội thế nào? Bức thư đó là do phụ thân nàng ấy để lại, nàng ấy hẳn phải biết điều gì chứ?”
Ngụy Ngọc Niên đáp: “Năm đó nàng còn nhỏ, e là chẳng rõ ràng gì nhiều. Có lẽ Sơn Hà Lục thật sự đã bị hủy rồi cũng nên.”
Ngụy Lan Hi lắc đầu: “Không thể nào, năm đó phu quân ta phái người thân tín đi tra xét, phần bản bị hủy chỉ là bản sao chép lại thôi.”
Nghe đồn trong Sơn Hà Lục có ghi chép các nơi tàng bảo khắp thiên hạ, ai có được thì như nắm cả thiên hạ trong tay!
Người trong thiên hạ ai mà chẳng muốn có, sao có thể dễ dàng bị tiêu hủy?
“Hay là, đệ không dám hỏi Đại nhi biểu muội?”
Ngụy Ngọc Niên khoanh tay đứng đó, lặng lẽ nhìn cảnh hoa cỏ ngày xuân, trong mắt lại chẳng có lấy một tia sắc màu:
“Ta đã có tính toán.”