Chương 18.1: Man Hắc Tử

Bức tranh được dâng lên, chỉ thấy đầu bút lông mạnh mẽ khí thế, mực đen vẽ ra vài nhánh hoa, trên cành nở đầy sơn trà đủ màu, tranh nhau khoe sắc, từng đàn chim đậu nghỉ, sinh động như thật, tựa như một cảnh tượng chân thật rực rỡ ngay trước mắt.

Góc tranh đề câu: “Chiết đến đào hoa giao cho ai, nhân gian bột chì lộng trang muộn.”

(Tạm dịch: “Cành đào bẻ gãy gửi cho ai, chốn nhân gian dùng phấn tô trang điểm muộn màng.”)

“Thật là tác phẩm xuất sắc.” Trưởng công chúa tán thưởng, trong mắt hiện lên vài phần quý trọng, giống như đang thưởng thức vật phẩm trân quý nào đó.

Bên cạnh, các nữ quyến khe khẽ thì thầm, trong đó có vài người thầm sửa lại đánh giá của mình đối với nàng.

Lý Vân đành nuốt cục tức trong lòng, được trưởng công chúa khen vài câu nhàn nhạt, cũng chỉ cố kéo mặt cười gượng gạo rồi trở về chỗ ngồi.

Ngược lại, Tô Đại thì thản nhiên bình tĩnh, dù được ban thưởng cũng không hề tỏ ra quá mức hứng khởi. Lý Vân hừ lạnh trong lòng ——

Không biết nàng còn giả vờ cái gì!

Nhưng Tô Đại thật sự không giả vờ, trong lòng nàng đang nghĩ đến chuyện khác, nên với mấy lời khen thưởng cũng chẳng thấy hứng thú. Sau khi nhận thưởng, nàng trở lại chỗ ngồi, xem như chuyện này khép lại.

Trong yến hội, sự việc đến rồi đi cũng rất nhanh. Dưới sự dẫn dắt của trưởng công chúa, hai bên bình phong nam khách và nữ quyến bắt đầu đối thơ ứng họa. Tô Đại không có hứng xem náo nhiệt, chỉ chọn vài món điểm tâm lót bụng. Nửa nén nhang sau, Trần Uyển Thanh và Thẩm Trác Nhiên vẫn chưa quay lại.

Diêu thị ngồi không yên, trong lòng lo lắng vì vẫn chưa tìm được Ngụy Cẩm Vân. Lần này bà vốn định giúp Tô Đại gặp gỡ các gia đình phù hợp, giờ tâm trí cũng không lo được đến đó nữa, chỉ chờ tìm một cơ hội để rời đi trước.

Tô Đại nhìn ra được sự lo lắng của Diêu thị. Dù sao nàng cũng không thích mấy dịp thế này, bèn mượn cớ ra ngoài hít thở, nhẹ nhàng an ủi: “Dì, để con đi tìm xem.”

Xuân viên nói lớn không lớn nhưng đi ra đến nơi cũng mất chừng nửa chén trà nhỏ. Lúc này, các nha hoàn và bà tử đều tụ lại ở sảnh chính, bên ngoài lại có vẻ vắng vẻ hẳn, trái ngược hoàn toàn với cảnh vui vẻ bên trong, như thể là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Tô Đại đi theo lối nhỏ, quay về chỗ mình và Ngụy Cẩm Vân vừa mới xảy ra chuyện bất hòa.

Nói thật, nàng thật sự không biết nên đi đâu tìm, chỉ có thể đi lòng vòng khắp nơi không mục đích.

Đi đến gần khu ngoại viện, bước chân Tô Đại khựng lại, dường như nàng nghe thấy âm thanh gì đó.

Nàng lần theo tiếng động đi tìm thì phát hiện âm thanh phát ra từ phía sau một hòn núi giả.

Chỉ nghe có người thấp giọng nói:

“Sự việc lo liệu ổn thỏa rồi chứ?”

“Ổn rồi, giờ gia nhớ nàng muốn chết……”

Một loạt âm thanh kỳ lạ cùng tiếng vải vóc cọ xát vang lên, tiếp đó là một tiếng rêи ɾỉ khiến người mặt đỏ tai nóng.

Tô Đại đứng sững tại chỗ, tiến cũng không được, lui cũng không xong.

Sau hòn núi giả, nữ tử đột nhiên dừng lại, đưa ngón tay ngọc ngà mảnh khảnh chống đỡ nam nhân đang nhào tới, môi khẽ hé mở, đầy vẻ quyến rũ:

“Gặp chuyện thì biết nên nói thế nào rồi chứ?”

Nam nhân đang giữa hứng thú, bị bắt dừng lại có chút không vui, nhưng vẫn nũng nịu làm nũng:

“Biết, biết rồi……”

“Nếu có người hỏi thì bảo là Thẩm đại nhân tự mình muốn tới……”

“……”

Thẩm đại nhân?

Thẩm Trác Nhiên!?

Tô Đại vừa định tiến lại gần, đột nhiên bị một bàn tay giữ chặt. Nàng xoay người nhìn lại, lại chính là thiếu niên cưỡi ngựa sớm nay từng mất khống chế.

Thiếu niên nay đã thay một thân kỵ trang màu đen ánh vàng, tóc buộc cao, tay áo bó sát được buộc bằng bao cổ tay màu xanh đậm, trông anh tuấn oai phong, hoàn toàn khác với vẻ hoảng loạn lúc sáng.

Hoắc Duy giơ ngón trỏ lên ra dấu im lặng, đôi mắt thiếu niên trong nháy mắt sáng như sao trời.

Bên kia đôi nam nữ hành động quá mức rõ ràng, Hoắc Duy kéo Tô Đại lui lại một đoạn, lúc này mới buông tay, ngực phập phồng như ông cụ non:

“Ngươi là một tiểu cô nương, tới gần như thế làm gì!”

Rõ ràng hắn chỉ chừng mười tám, mười chín tuổi, lại bày ra dáng vẻ già dặn nghiêm túc.

Dáng vẻ này làm Tô Đại buồn cười, nàng hỏi: “Liên quan gì tới ngươi?”

Hoắc Duy nghe thế, tiến sát tới nhìn nàng chằm chằm hồi lâu, như đang nghiêm túc quan sát.

Tô Đại bị ánh mắt hắn nhìn đến thấy khó chịu, không tự nhiên nói: “Ngươi nhìn cái gì?”

Hoắc Duy đi vòng quanh nàng hai vòng, không còn vẻ thâm trầm vừa rồi, buồn rầu nói: “Ngươi vẫn chưa nhận ra ta sao?”

“Ta vừa thấy ngươi ngoài đường liền nhận ra rồi!”

Tô Đại thật thà lắc đầu: “Ta không biết ngươi.”

Hoắc Duy tức đến suýt nhảy dựng lên, vừa vò đầu vừa lẩm bẩm, Tô Đại nghe kỹ một chút, suýt nghẹn lời.

Hắn vậy mà đang nói: “Không thể nào! Ta anh tuấn thế này, từ nhỏ đã không thay đổi cơ mà!”

Tô Đại nhìn hắn, chẳng khác nào đang nhìn một tên ngốc…..

Hoắc Duy vội vàng giải thích: “Là ta!”

Hắn lau mặt mấy cái, lộ ra làn da nâu khỏe mạnh, ngũ quan góc cạnh rõ nét, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sáng rõ ràng, trừng mắt nhìn nàng:

“Thành Cô Tô, ngõ nhỏ Liễu Loan, nhà ngươi sát vách đó!”