Trưởng công chúa nhìn thấy Ngụy Lan Hi, vui mừng bước tới đỡ nàng ấy dậy.
Trưởng công chúa và Ngụy Lan Hi ngày trước từng cùng nhau học ở Thái Học, là khuê mật của nhau, từ sau khi Ngụy Lan Hi theo Giang Âm hầu đi biên cương, hai người không còn gặp mặt, chỉ thỉnh thoảng thư từ qua lại. Lần này chỉ biết Giang Âm hầu hồi kinh báo công, không biết nàng cũng theo về.
“Sao ngươi không nói trước cho ta một tiếng?” Trưởng công chúa làm bộ giận dỗi.
Ngụy Lan Hi mỉm cười, cũng vui mừng vì gặp lại sau nhiều năm. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt nàng dừng lại ở một phụ nhân bên cạnh trưởng công chúa.
Ngụy Lan Hi nhẹ nhàng vỗ tay trưởng công chúa rồi hướng về vị phu nhân bên cạnh nàng ấy hành lễ:
“Lan Hi gặp qua tam cữu mẫu.”
Phong thị biểu tình không mặn không nhạt, gật đầu: “Ngươi về rồi.”
Thân là tam cữu mẫu, lại không hề có chút vui mừng khi gặp lại người cũ, ngược lại như thể đang đối diện với người xa lạ, hoàn toàn không cảm xúc.
Mà Ngụy Lan Hi dường như đã quen với điều đó, tiếp tục trò chuyện với trưởng công chúa như không có gì, tựa như vừa rồi chào hỏi chỉ là vì lễ nghi bắt buộc mà làm.
Tô Đại cảm thấy kỳ lạ, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra lý do.
Thẩm Trác Nhiên tùy ý tìm một vị trí gần Tô Đại, ngồi xuống bên cạnh nàng:
“Vị Phong thị kia là nữ nhi của hữu tướng, cũng là phu nhân được thánh thượng ban cáo mệnh.”
Hữu tướng Lý Thanh Nguyên?
Như vậy tính ra, tiên phu nhân của Ngụy quốc công chẳng phải là người Lý gia?
Hình như Minh Hỉ từng nhắc qua, tiên phu nhân họ Lý, nhưng sau khi tiên phu nhân qua đời, Ngụy quốc công sợ thế tử thương tâm, liền dặn dò hạ nhân không được nhắc đến bà trong phủ, Tô Đại cũng không hỏi thêm gì nữa.
“Tiên phu nhân của Ngụy quốc công - Lý thị, là chi bên của Lý gia, theo vai vế, mẫu thân của Ngụy thế tử cũng phải gọi bà ấy một tiếng đường tỷ.”
Nói tới đây, Thẩm Trác Nhiên khẽ chậc một tiếng, tiếc nuối:
“Không biết năm xưa đã xảy ra chuyện gì, tiên phu nhân đột nhiên cắt đứt quan hệ với bọn họ, không qua lại nữa. Sau này tiên phu nhân buồn phiền không vui mà sinh bệnh qua đời, Lý gia cũng không cử người về chịu tang, Ngụy thế tử cùng tỷ tỷ của hắn trong lòng vẫn luôn có khúc mắc với Lý gia.”
“Hiện tại bọn họ chẳng qua là giữ thể diện bề ngoài thôi.”
Tô Đại liếc nhìn phong thái như đang xem kịch của Thẩm Trác Nhiên, nhớ lại những lời các quý nữ nói ngoài phủ hôm trước, chua chát nói:
“Sao chuyện của huynh ấy cô lại hiểu rõ thế?”
Nàng nghĩ, ngay cả ta cũng không biết những chuyện này, vậy mà ngươi lại có thể kể rành rọt.
Thẩm Trác Nhiên không hiểu vì sao lại bị làm khó, sờ sờ mũi, có phần nghi hoặc, lại nghe Tô Đại nói:
“Bên ngoài đều đồn rằng thánh thượng muốn ban hôn cô với Ngụy thế tử.”
Thẩm Trác Nhiên nghe vậy bật cười lớn: “Ta tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, không ảnh hưởng gì thì để bọn họ muốn nói sao thì nói.”
Nàng vốn không phải nữ tử tầm thường, không phải kiểu chỉ cần gả được người tốt để cả đời không lo áo cơm liền thấy mãn nguyện. Nàng muốn ở trong triều đình mở ra một vùng trời thuộc về mình.
Yến hội đã bắt đầu, bình phong cách một khác sườn, có nam khách nóng lòng thò đầu ra, đối với trong vườn thịnh phóng hoa liền gấp không chờ nổi mà ngâm thơ, lại động tay động chân mà đá ngã lăn cái ghế, dẫn tới không ít quý nữ che miệng cười khẽ.
Trưởng công chúa nhìn tất cả trong mắt, không khỏi cũng lộ ra vài phần ý cười, ánh mắt liếc qua Diêu thị đang thất thần, tò mò hỏi:
“Hôm nay Cẩm nhi sao lại không tới?”
Mỗi lần nàng mở tiệc, Diêu thị đều đưa Ngụy Cẩm Vân theo, đứa nhỏ kia khéo nói, hiểu lòng người, rất biết cách làm nàng vui.
Hôm nay lại lạ lạ, bên cạnh Diêu thị là một cô nương có vẻ xa lạ.
“Đứa nhỏ này là ai?”
Diêu thị đáp: “Cẩm nhi nghịch ngợm, chắc là bị hoa xuân trong vườn mê mẩn, đã phái người đi tìm rồi. Vị này là chất nữ bên nhà mẹ đẻ của thần phụ, tên gọi Tô Đại, vào phủ đã vài năm, lần này đưa ra ngoài để mở mang tầm mắt.”
Chất nữ bên nhà mẹ đẻ của Diêu thị, còn có thể là ai?
Mọi người im lặng, ngay cả trưởng công chúa cũng ngẩn người một chút.
Vẫn là Ngụy Lan Hi lên tiếng trước: “Biểu muội này của ta có thể nói là hiểu lễ nghĩa, dịu dàng, hiền thục.”
Nàng nhấp một ngụm trà, lại đùa nhẹ: “Được A Hằng dạy dỗ mà thành.”
Lời Ngụy Lan Hi vừa nói ra, chẳng khác nào giúp Tô Đại có chỗ đứng vững vàng, được đích thân phu nhân của đại tướng quân khen ngợi, lại còn do Ngụy thế tử dạy dỗ, không bàn đến xuất thân, chỉ riêng nhân phẩm cũng đủ khiến người khác nhìn bằng con mắt khác.
Vài phu nhân có địa vị thấp hơn thậm chí đã âm thầm cân nhắc ý định kết thân.
Minh Châu liếc nhìn Tô Đại, ánh mắt cũng có phần thay đổi.
Trái lại, Lý Vân hận đến nghiến răng, lòng bàn tay bị trầy vẫn còn đau âm ỉ, nhưng nàng ta chỉ có thể cắn răng im lặng. Tài nghệ vốn chuẩn bị để biểu diễn trước trưởng công chúa cũng không còn cơ hội thể hiện.
Trong mắt nàng ta lóe lên một tia sắc bén, đột nhiên lên tiếng:
“Từ trước chưa từng gặp Tô tỷ tỷ, hôm nay vừa thấy đã cảm thấy rất thân thiết. Tỷ tỷ có tài nghệ gì không? Sao không biểu diễn cho trưởng công chúa xem thử?”
Trưởng công chúa nghe vậy cũng nảy lòng hiếu kỳ, người được Lan Hi khen ngợi như thế, nàng cũng muốn tìm hiểu một phen, bết đâu còn có thể giúp se duyên?
Con đường tình cảm của nàng không suôn sẻ nên nàng luôn muốn giúp người khác được thuận lợi hơn.
Lý Vân vốn định làm khó nàng.
Nhưng lần này nàng phải thất vọng rồi.
Tô Đại đứng dậy, nét mặt thản nhiên, khí độ ung dung: “Đương nhiên là có.”
Nàng hành lễ với trưởng công chúa, sau đó sai người lấy giấy bút, dọn sẵn án thư, còn ghé tai căn dặn vài câu rồi xoay người đi đến trước mặt Lý Vân, vươn tay ra:
“Vừa rồi trong hoa viên nghe muội muội nói cũng chuẩn bị tài nghệ để góp vui. Vậy thì để ta mượn hoa hiến Phật, mời muội muội cùng ta biểu diễn.”
Nói xong, có người dâng lên một cây đàn cầm.
Không trâu bắt chó đi cày, lại kéo nàng xuống nước!
Lý Vân đúng là tự vác đá đập vào chân mình, mặt mày căng cứng, sắc mặt thay đổi mấy lượt, thậm chí quai hàm cũng siết chặt. Cuối cùng nàng ta đành ôm hận đứng dậy, không thèm nhìn đến bàn tay Tô Đại đang đưa ra.
Tô Đại cũng không giận, chỉ điềm nhiên thu tay lại, thái độ bình tĩnh tự nhiên.
Một màn này trên đài, trưởng công chúa đương nhiên cũng ngửi ra mùi khói thuốc âm ỉ, nhưng mỗi người đều có nhân duyên riêng, nàng giả vờ như không thấy.
Giấy Tuyên Thành đã được chấn giấy đè cho phẳng phiu, nha hoàn chỉnh lại y phục, tiếng đàn cũng khẽ vang lên.
Tô Đại dùng bút lông mềm chấm mực, tỉ mỉ phác thảo, từng nét đều cực kỳ nghiêm túc.
Còn Lý Vân thì cắn răng chịu đựng đau đớn mà đánh đàn. Nàng sợ người khác nhận ra vết thương nên dù tay chưa kịp băng bó cũng lên đài đàn cầm. Nhưng mỗi lần gảy đàn, vết thương lại đau nhức từng đợt khiến nàng ta khổ sở chịu đựng.
Tô Đại tuy cố ý gây khó dễ nàng, nhưng nét vẽ lại sinh động có thần.
Một nén nhang sau, bức tranh hoàn tất, Tô Đại đề lên chữ cuối cùng rồi đặt bút xuống.
Một bức “Trăm điểu tìm hoa” rực rỡ hiện ra trên giấy. Hồi nhỏ nàng từng theo phụ thân ngao du khắp nơi, phụ thân đi đến đâu, nàng liền họa đến đó, tay nghề cũng từ đó mà luyện thành.
Tiếng đàn dứt, tay Lý Vân run lẩy bẩy, nàng ta hung hăng liếc Tô Đại một cái, trong lòng tức giận không thôi.
Thị nữ nhận lấy bức họa trình lên trưởng công chúa, dẫn theo ánh nhìn của tất cả mọi người.
Không ai chú ý đến một thị nữ bên cạnh cố tình đánh nghiêng chén trà, nước trà vấy lên váy Thẩm Trác Nhiên, sau đó thị nữ liền dẫn nàng ta rời sảnh.
Không lâu sau, Trần Uyển Thanh cũng vội vàng rời đi.
Tô Đại thu lại ánh mắt, màn vừa rồi, nàng đã thu hết vào đáy mắt.