Thì ra là nhóm tiểu thư đi cùng Ngụy Cẩm Vân vừa dạo bước tới đây.
Ngụy Cẩm Vân liếc mắt nhìn bóng dáng Tô Đại ở phía trước, không biết nghĩ gì, liền thản nhiên nói: “Là biểu tỷ bên họ hàng xa của ta.”
Nói đoạn, vội vàng giục mọi người: “Chúng ta đi thôi, đến chỗ khác ngắm hoa đi.”
Một vị tiểu thư tên Minh Châu lại không chịu rời đi, nhìn bóng lưng Tô Đại mà nói:
“Sao nàng lại một mình ngắm hoa thế kia, chẳng có bạn đi cùng, nhìn thật đáng thương.”
Bỗng có người như sực nhớ điều gì, nghiêng đầu thì thầm: “Này, nàng có phải là hậu nhân của tội thần năm xưa không? Nghe nói quốc công phu nhân thương tình nên đưa nàng về phủ nuôi dạy, nhiều năm chưa từng ra mặt, hôm nay sao lại đột nhiên xuất hiện thế?”
Minh Châu nghe vậy tựa như bị dọa sợ, thốt lên:
“Hậu nhân của tội thần?”
Nói rồi quay sang nhìn Ngụy Cẩm Vân, trong ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Minh Châu là đích nữ của Lễ bộ Thượng Thư, từ nhỏ đã thân thiết với Ngụy Cẩm Vân, giao tình rất tốt.
Ngụy Cẩm Vân cũng không giấu giếm, đáp: “Mẫu thân nàng là tỷ tỷ ruột của mẫu thân ta. Năm đó Tô phủ xảy ra chuyện lớn như vậy, mẫu thân ta không đành lòng để nàng một mình lưu lạc bên ngoài nên đã đưa nàng về ở cùng trong phủ quốc công.”
Người kia hừ lạnh: “Nếu là như vậy thì nên biết thân biết phận mà thu mình làm người chứ, vậy mà còn dám mặt dày đến dự yến hội trong phủ trưởng công chúa?”
Minh Châu cũng gật gù, tiếp lời: “Chẳng phải vị biểu tỷ khiến người khác không ưa ngươi hay nói là nàng sao?”
Ngụy Cẩm Vân thật không muốn nói sâu, chỉ gật đầu lấy lệ, định kéo mọi người rời đi.
Không ngờ có một vị tiểu thư trong nhóm lại nổi lên ý xấu, mỉm cười nói:
“A Vân, nếu đã là người ngươi không ưa, vậy để chúng ta giúp ngươi trút giận một phen đi!”
“Dù sao nàng cũng chỉ là hậu nhân của tội thần, bị nói mấy câu cũng đâu có gì quá đáng. Ta còn nghe phụ thân ta kể, năm đó Tô gia bị kết tội đáng ra phải tru di cửu tộc, nhưng mà hoàng thượng nể tình cũ, mới tha cho nữ quyến một con đường sống!”
Phụ thân nàng ta chức quan không lớn, lời nói chẳng có bao nhiêu sức nặng, nàng ta vì muốn gả vào nhà quyền quý, đành cúi mình lấy lòng những tiểu thư thế gia, ra vẻ khéo léo, đa mưu túc trí, hòng được các phu nhân trọng vọng. Ngụy Cẩm Vân tuy là con vợ kế, nhưng thân mang danh đích nữ của phủ quốc công, huynh trưởng lại tài tuấn nổi danh, nàng đương nhiên trở thành mục tiêu lấy lòng của đám người như nàng ta.
Theo lẽ thường, nói như vậy sẽ làm vừa lòng Ngụy Cẩm Vân.
Nhưng lần này, nàng ta đã tính sai.
Ngụy Cẩm Vân khẽ nhíu mày, từ ngày hôm đó tình cờ nghe được Tô Đại khuyên nhủ A Thanh, trong lòng nàng ta đối với Tô Đại đã nảy sinh cảm giác vô cùng phức tạp. Giờ phút này nghe người khác nhục mạ nàng như thế, lòng lại dâng lên chút bất bình.
Minh Châu vẫn vô tư nói tiếp: “Đừng sợ, là hậu nhân của tội thần thì đã sao? Các ngươi thu nhận nàng, nàng phải biết ơn khôn nguôi mới phải!”
“Huống hồ nàng đến dự yến hội hôm nay, chỉ sợ là muốn mượn cơ hội tìm lang quân quyền quý mà thôi!”
Tô Đại vốn đã muốn đi chỗ khác, nhưng những người này lại như cố ý nói lớn để nàng nghe được, lời lẽ mập mờ, khiến người khác khó chịu.
“Minh Châu nói phải lắm! Để ta giúp ngươi dạy dỗ nàng một chút!”
Nói xong, vị tiểu thư ban đầu lên tiếng kia vuốt lại xiêm y gấm thêu hoa, ngẩng đầu bưng giá bước tới chỗ Tô Đại.
Nào ngờ nàng ta còn chưa kịp đến gần, Tô Đại đã xoay người lại, mỉm cười nhàn nhạt:
“Những lời nhỏ to của các ngươi ta đều nghe thấy cả. Đã muốn nói thì cứ nói thẳng ra, đừng che che giấu giấu làm gì, có bản lĩnh thì cứ đem hết chiêu trò ra đây.”
Mọi người sững sờ trong chốc lát, không ngờ Tô Đại lại xoay người dứt khoát như vậy, còn trực tiếp vạch trần mọi chuyện. Vị tiểu thư định ra tay dạy dỗ kia có chút lúng túng, nhưng rất nhanh đã lấy lại phong thái, ngẩng cằm cao giọng:
“Ngươi là thứ gì mà dám nói chuyện với ta như thế?”
“Ngươi có biết ta là ai không?”
Tô Đại vẫn thành thật trả lời: “Không biết.”
Cô nương kia thoáng sững người, không ngờ Tô Đại lại đáp như thế.
Tô Đại nghiêng đầu, tỏ vẻ hiếu kỳ: “Vậy, ngươi là ai?”
Cô nương nọ bật cười khinh miệt, ánh mắt xem thường lướt qua nàng:
“Đúng là đồ ngu ngốc! Phụ thân ta chính là thái phó Lý Trường Chính!”
À…..
Tô Đại khẽ chớp mắt, Lý Trường Chính nàng từng nghe qua, cũng là một trong đám người từng mưu hại giám tự, một bè lũ xu nịnh đáng khinh.
Sát khí trong mắt nàng vụt qua như ánh chớp.
Lý Vân đột nhiên rùng mình, cảm giác có luồng khí lạnh lẽo lướt qua gáy, nàng ta nhìn lại thì thấy Tô Đại vẫn là dáng vẻ như cũ, một chút cũng không khác, tựa hồ vừa rồi chỉ là ảo giác.
Lý Vân nghiến răng, tiếp tục truy vấn: “Ngươi chính là kẻ ở trong phủ làm A Vân của chúng ta không vui?”
Tô Đại làm như không hiểu, nghiêng đầu hỏi lại Ngụy Cẩm Vân:
“A Vân, ta chọc giận ngươi sao?”
Ngụy Cẩm Vân chỉ hận không thể độn thổ, vội nói: “Chúng ta nên đi thôi!”
Lý Vân thấy Ngụy Cẩm Vân tránh né, lại cho là nàng yếu thế, càng thêm tức giận.
Bình thường mọi người đều e ngại thân phận của nàng ta, nhường nhịn ba phần, đến cả trưởng công chúa cũng không dám trách phạt nàng ta nặng lời. Duy chỉ có Tô Đại, vừa rồi dám đối đầu với nàng ta như chó con cắn mèo lớn, thật đáng giận!
Lý Vân cười lạnh một tiếng: “Chẳng ai không biết ngươi là đồ ăn nhờ ở đậu, còn mặt dày mò đến yến hội này. Không biết ngươi toan tính chuyện gì, cũng chẳng khác gì phụ thân đoản mệnh của ngươi, không biết tự lượng sức mình! Nếu là ta, đã sớm ngoan ngoãn ở trong phủ quốc công mà mang ơn cả đời, nào dám ra mặt nơi này!”
Tô Đại không giận, vẫn điềm nhiên như không, từ tốn đáp:
“Ta nhớ rõ, nữ tử thế gia đều phải học tam tòng tứ đức, đúng chứ?”
“Thế nào? Tam tòng thì học rồi, đến tứ đức thì lại quên à?”
Lý Vân còn chưa kịp mở miệng, nàng lại tiếp:
“Phụ thân ngươi không phải là thái phó sao? Ngay cả thái tử còn dạy được, sao lại không dạy nổi chính nữ của mình?”
Lý Vân trừng to mắt, tức giận đến mặt đỏ bừng: “Ngươi…”
Tô Đại bỗng bước sát lại, nghiêng đầu thì thầm bên tai nàng ta, giọng nhỏ như gió lướt:
“Ngươi thật sự là nữ nhi thân sinh của ông ta sao?”
“Nói không chừng, trong phủ Lý thái phó lại để cho thứ nữ hay con hoang trà trộn vào cũng nên!”
Lời chưa dứt, Lý Vân đã giận đến run người, giơ tay định tát xuống mặt Tô Đại một cái!
Tô Đại không biết từ đâu rút ra một cây trâm, chẳng thèm liếc nhìn, chỉ nghiêng tay một cái đã chặn sang bên. Lý Vân hoảng hốt, vội vàng rụt tay lại, may mà chỉ bị sượt nhẹ qua lòng bàn tay, nhưng khuê nữ như nàng ta nào chịu nổi chút tổn thương, lập tức đau đến kêu lên, ôm tay nhăn mặt. Minh Châu vội bước lên đỡ lấy nàng ta.
Tô Đại giật mình hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”
Bộ dạng chẳng khác nào vừa rồi người ra tay không phải là nàng.
Lý Vân hít sâu một hơi, cánh tay run rẩy, nếu không phải nàng ta phản ứng kịp thời, chỉ e giờ này tay đã thủng cả da thịt! Nhẹ thì tổn hại dung nhan, nặng e là để lại sẹo, không thể gả chồng!
Tô Đại thản nhiên lau vết máu dính trên trâm, cắm lại ngay ngắn lên tóc, rồi nghiêm giọng nói:
“Phụ thân ta đúng sai thế nào, không đến lượt các ngươi luận bàn. Hôm nay ông ấy là tội thần, nhưng ngày sau chưa chắc người nhà các ngươi không rơi vào bước đường ấy. Lời nói nên giữ đức, kẻo sau này hối không kịp.”
Nàng quay sang nhìn Ngụy Cẩm Vân, thấy đối phương cúi đầu lặng thinh, bỗng nhiên như hiểu ra điều gì, khẽ cau mày:
“Phụ thân ta cũng là dượng của ngươi, giữa ta và ngươi có chung huyết thống. Trước đây ta luôn cho rằng ngươi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, giờ ta mới nhận ra không phải ngươi không hiểu, mà là ngươi đặt nặng thân phận và xuất thân đến mức quên mất gốc gác của mình.”
“Ngươi ra sức chối bỏ những gì khiến bản thân bất lợi, cố chứng minh mình khác biệt với chúng ta, nhưng ngươi vốn dĩ cũng sinh ra từ nơi ấy!”
Nói đến đây, chỉ thấy Ngụy Cẩm Vân sắc mặt trắng bệch, trầm mặc không đáp, ánh mắt hoảng hốt như bị nói trúng tâm tư.
Tô Đại cảm thấy chẳng còn gì đáng nói với mấy người tâm cơ nông cạn, kiến thức thiển cận này. Bây giờ, nàng cũng chẳng còn hứng thú ngắm hoa thưởng cảnh nữa. Không buồn liếc lại đám người kia, nàng xoay người rời đi.
Minh Châu lấy khăn tay che vết thương cho Lý Vân.
Lý Vân thấy máu vẫn rỉ ra, nước mắt liền tuôn rơi, phẫn hận mắng:
“Con tiện nhân điên đó! Ai mà thèm cưới nó chứ.”
“Đủ rồi!”
Sau một lúc trầm mặc, Ngụy Cẩm Vân cuối cùng cũng mở miệng, hai mắt hoe đỏ, giọng nghèn nghẹn:
“Các ngươi đừng nói nữa, dù thế nào nàng cũng là biểu tỷ của ta!”
Lý Vân không dám tin: “Ta chẳng phải đang giúp ngươi xả giận sao?”
Ngụy Cẩm Vân ngắt lời: “Ta không cần ngươi giúp! Hơn nữa, dù thế nào đi nữa, nàng cũng là biểu tiểu thư của phủ Ngụy quốc công!”
Nói đoạn, nàng ta dừng lại một chút, rồi ra lệnh: “Mau đi tìm đại phu đi!”
Dứt lời, nàng ta cũng không nói thêm, bỏ mặc mọi người, xoay người đi về một hướng khác, chỉ để lại mấy người sững sờ đứng tại chỗ.