Chương 16.1: Tiệc thưởng hoa

Con ngựa phát cuồng hí vang, lao đến như bay, tốc độ cực nhanh! Trên lưng ngựa là một thiếu niên mắt trừng lớn, theo bản năng kéo chặt dây cương, hoảng loạn hét lớn:

“Tránh ra ——”

Chỉ thấy khoảng cách càng lúc càng gần, Ngụy Cẩm Vân như mất đi toàn thân khí lực, cứng đờ không thể nhúc nhích, chỉ có thể ngây ngốc đứng giữa đường, trơ mắt nhìn con ngựa điên lao tới!

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một cánh tay bất ngờ kéo căng, có người giữ chặt nàng, dùng sức kéo mạnh, đem nàng kéo khỏi giữa đường.

Con ngựa điên lao vụt qua, nàng lại lông tóc vô thương.

Ngụy Cẩm Vân hốt hoảng hoàn hồn, mọi việc xảy ra quá nhanh, nàng thậm chí chưa kịp nhìn rõ ai là người cứu mình, chỉ lơ đãng thấy được trên cổ tay người đó có một vết sẹo, dường như đã có chút tuổi.

Quay đầu lại nhìn, tay người đó đã biến mất, chỉ thấy Tô Đại lặng lẽ đứng sau nàng, dáng người đoan trang, thần sắc thản nhiên, giống như chuyện vừa rồi chỉ là việc không đáng để nhắc tới.

Diêu thị che ngực vì hoảng sợ, vội vã chạy tới ôm lấy Ngụy Cẩm Vân, lật tới lật lui xem nàng có bị thương hay không. Sau khi xác định không sao, bà mới thở phào nhẹ nhõm, miệng không ngừng lặp lại:

“Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi…”

Ngụy Cẩm Vân để mặc mẫu thân kiểm tra, ánh mắt lại không kìm được mà nhìn về phía Tô Đại, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Tô Đại sau khi cứu Ngụy Cẩm Vân, vẫn chưa từng liếc mắt nhìn nàng ta lấy một cái.

Người điều khiển con ngựa điên là ai nàng không biết, nhưng nàng trông thấy lúc mình kéo Ngụy Cẩm Vân tránh ra thì có một người ba bước khống chế ngựa, nhanh chóng dừng con vật đang nổi điên lại.

Người đó chính là Thẩm Trác Nhiên.

Trước phủ trưởng công chúa, sự việc con ngựa phát cuồng suýt gây họa là chuyện không nhỏ. Mà người kia lại chế ngự được con ngựa hung dữ, lập tức khiến không ít người vây xem trước phủ, xôn xao bàn tán:

“Vị cô nương kia thân thủ thật lợi hại, sao trước nay chưa từng gặp?”

“Ngươi không biết sao? Đó chính là nữ quan đệ nhất Đại Khải, giám sát ngự sử Thẩm Trác Nhiên!”

Lại có người nhỏ giọng nói: “Là nàng sao? Ta nghe tổ phụ nói, nàng không thích tụ tập kéo bè, rất được lòng trưởng công chúa.”

“Nghe nói Thẩm đại nhân vừa đưa ra một biện pháp trị thủy mới, thánh thượng đặc biệt lệnh nàng cùng tổng đốc trị thuỷ đi điều tra thực địa, lần này trưởng công chúa mở tiệc chính là vì mời nàng tới đàm luận, sợ là muốn mượn tay nàng…”

Bên cạnh có người vội vã kéo tay người đang nói, nhỏ giọng nhắc:

“Im đi! Lời như thế không thể nói bừa, tai vách mạch rừng.”

Người nọ đành nghẹn lại, không nói nữa.

Nhưng vẫn có người tò mò: “Nàng nhìn qua tuổi không còn nhỏ, sao chưa thành thân?”

Cô nương kia lại rất hăng hái: “Ngươi không biết sao? Gần đây nàng và thế tử Ngụy gia qua lại rất thân mật, nghe nói có thể sẽ được thánh thượng ban hôn!”

Tô Đại nghe vậy khẽ quay đầu nhìn, các cô nương đang bàn tán chợt im bặt, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều không dám nói tiếp. Chỉ còn một cô nương mặt đầy sùng bái nhìn Thẩm Trác Nhiên.

Bỗng dưng nàng nhớ tới đêm giao thừa, Thẩm Trác Nhiên từng nói muốn kết giao với Ngụy Ngọc Niên, trong lòng khẽ nghẹn lại, chua xót dâng lên.

Nàng thu ánh mắt, liền thấy trong đám người có Trần Uyển Thanh đang nghiến răng nghiến lợi nhìn Thẩm Trác Nhiên, tựa như muốn cắn một phát.

Chuyện ầm ĩ cũng sớm kết thúc, Thẩm Trác Nhiên buông dây cương, nhìn thấy Tô Đại, mỉm cười gật đầu chào. Tô Đại chỉ nhẹ nhàng gật đầu đáp lễ.

Người vây xem cũng dần dần tản ra, Tô Đại theo Diêu thị vào phủ trưởng công chúa, bên cạnh là các gia quyến vừa xem náo nhiệt cũng lần lượt theo vào.

Trong phủ có bốn hoa viên lớn, lần lượt lấy tên theo bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông. Mỗi vườn trồng các loài hoa tương ứng với tiết trời mùa đó. Lần này các nàng đi đến chính là Xuân viên.

Dọc theo hành lang của phủ đệ đều làm bằng gỗ, được chạm trổ hoa văn tinh xảo, bề mặt còn sơn thếp vàng, hình thức cầu kỳ. Trên các cột xà, đều khắc cảnh cành mây, đóa hoa đang nở, rõ ràng là tiêu tốn không ít tài lực.

Vừa bước vào Xuân viên, liền có một mụ quản gia dẫn đường, đi qua mấy lối quanh co mới thoáng thấy được chút sắc xuân. Cảnh trong Xuân viên so với bên ngoài rõ ràng ấm áp hơn vài phần, hoa cũng nở sớm hơn. Trên đường lát đá, trồng kín từng mảng lớn những loài hoa mùa xuân: sắc vàng nhạt của nghênh xuân, tiếp đó là ngọc lan, quế hương, lục ngạc mai, miên hoa, hải đường rủ, sơn trà… còn có một vài loài hoa mà Tô Đại cũng không gọi được tên.

Rẽ qua một khúc quanh, trước mắt liền mở rộng, hiện ra một khoảng sân được bao quanh bởi hoa cẩm tú đua nở. Giữa sân bày mấy tấm bình phong ngăn cách nam nữ riêng biệt. Trong yến hội bày sẵn bàn tiệc, có rượu, cũng có trò chơi như ném thẻ vào bình, đố chữ… Khi các nàng đến nơi, trong vườn đã có không ít người.

Bà quản gia dừng lại, mỉm cười nói: “Các vị phu nhân, các vị tiểu thư, đến rồi.”

Vài vị phu nhân gật đầu ra hiệu rồi tự tìm chỗ ngồi cho mình.

Ngụy Cẩm Vân vừa bước vào đã bị một nhóm bạn thân kéo lại trò chuyện ríu rít, hoàn toàn không để ý đến chuyện kinh hoảng khi nãy.

Tô Đại yên lặng nhìn Ngụy Cẩm Vân được mọi người vây quanh, ánh mắt nhàn nhạt, rồi dời đi tầm nhìn. Trong Xuân viên ngập tràn hương hoa, ngay cả khoảng sân tổ chức yến hội cũng được đặt đầy các loại chậu hoa, sắp xếp lộn xộn có chủ đích để tạo vẻ tự nhiên, tuy vậy vẫn toát ra vài phần tịch mịch.

Đây là lần đầu tiên dì đưa nàng tham dự yến hội trong kinh thành. Trong đám người này, nàng không quen ai cả, chỉ đành ngoan ngoãn đi theo sau lưng Diêu thị.

Diêu thị gặp được người quen, đang muốn bước lên hàn huyên đôi câu, lại phát hiện Tô Đại lẳng lặng đi theo sau mình, không nói nửa lời. Bà liền dịu dàng khuyên nhủ:

“Đại nhi, con cũng nên qua đó trò chuyện với mấy vị tiểu thư đi, kết giao được thêm vài người bạn, hôm nay đến dự phần lớn đều là con cháu thế gia đấy.”

Diêu thị vỗ vỗ nhẹ tay nàng, ý bảo nàng hãy tự nhiên.

Tô Đại liếc mắt nhìn về phía mấy vị phu nhân đang đứng không xa, dường như đang chờ Diêu thị tới chào hỏi. Nhưng nàng lại cảm thấy bản thân như người dư thừa, chỉ cúi đầu nói khẽ “Vâng,” rồi xoay người lặng lẽ rời đi.

Yến tiệc còn chưa bắt đầu mà Xuân viên lại rộng lớn như vậy, nàng cũng không biết nên đi đâu, đành chọn hướng có hoa nở đẹp mà bước tới.

Phía bên kia bị bình phong ngăn cách, mơ hồ vang lên tiếng nam khách đang đùa rượu lệnh, náo nhiệt ồn ào, nàng vốn không ưa những chỗ ồn ào như vậy, liền cố ý chọn hướng ngược lại mà đi.

Trong Xuân viên có trồng khá nhiều cây miên hoa, nhưng chẳng có cây nào cao lớn, đẹp đẽ bằng cây trong Thanh Phong Uyển. Cây miên hoa ở đó là cây nàng thấy đẹp nhất, hoa nở sum suê, tươi tắn như có linh khí, ngẩng đầu lên là ngợp cả tầm mắt!

Nàng đứng dưới tán cây, lặng lẽ ngắm hoa.

Phía sau chợt vang lên tiếng bước chân nhàn nhạt, tiếp theo là một giọng nữ khe khẽ hỏi:

“A Vân, kia là ai vậy?”